Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

KÝ SỰ HOA KỲ 5: MUÔN NẺO DU SINH VIỆT

Bài đọc liên quan:
+ Ký sự Hoa Kỳ 1: Người Việt và Hoa Kỳ
+ Ký sự Hoa Kỳ 2: Sự khác biệt của Hoa Kỳ
+ Ký sự Hoa Kỳ 3: Giải quyết những bất cập
+ Ký sự Hoa Kỳ 4: Vì dân, do dân và của dân

Một xã hội tốt đẹp thì công dân được tôn trọng. Ngược lại một xã hội tồi, thì công dân bị khinh miệt. Vài năm gần đây, tiên phong là, ông Linh mục Ngô Quang Kiệt phát biểu, cảm thấy nhục nhã khi cầm hộ chiếu là người Việt Nam đi ra nước ngoài bị ngoại quốc khinh rẻ do chính quyền đã phá nát văn hóa sống và nhân cách người Việt. Đầu năm nay, ông thủ tướng chính thức nhắc nhở, các quan làm ngoại giao đừng để phải xấu hổ khi đi công cán nước ngoài. Gần đây báo chí Nhật thống kê người Việt chiếm 40% tổng số việc ăn cắp của người ngoại quốc tại Nhật. Có lẽ đây là một trong những nguyên nhân làm cho thế hệ trẻ Việt có một làn sóng thức tỉnh phải xuất dương.

Chuyến đi con thoi 7 ngày nước Mỹ vừa qua, tôi tranh thủ làm một khảo sát nhỏ về du sinh Việt tại Hoa Kỳ. Có những niềm vui và nỗi đau của thân phận một thế hệ trẻ sống trong quốc gia nhược tiểu, họ cố vùng vẫy để thoát khoải tổ quốc nhục nhằn và đớn hèn. Dạo một vòng các du sinh Việt tại California - thủ phủ của người Việt và cả du sinh Việt - có những đúc kết rất đáng để các bạn trẻ phải suy nghĩ về kế hoạch cho con đường tương lai của mình. Hầu hết các du sinh Việt Nam - nếu không nói là hơn 90% - là du học với mục tiêu thoát khỏi nước Việt. Chính mục tiêu này mà, có những hạnh phúc và nỗi đau đè lên những thế hệ trẻ hôm nay, vì phải vật lộn với xứ Cờ Hoa - không phải thiên đường, chả phải địa ngục, mà là chiến trường của mọi toan tính rất logic và khoa học cho cuộc đời.

Điểm lại du sinh Việt sang Hoa Kỳ có thể chia làm 4 loại.

Loại đầu tiên là con của các nhà giàu - có thể nhà giàu có cả các con ông cháu cha. Họ ra đi để trở về lo cho sự nghiệp của họ và gia tộc đang trên ngai vàng quyền lực hoặc của cải. Loại này, đa phần học hành đàng hoàng, vì họ được sự định hướng trước, và trách nhiệm của gia đình, dòng tộc làm họ không xao nhãng.

Loại thứ hai là nhà giàu mới nổi. Loại này có nhiều lý do để ra đi. Người ra đi để trở về lo cho doanh nghiệp của gia đình. Kẻ ra đi để tạo dựng một cơ nghiệp tại Hoa Kỳ, sau đó mang theo gia đình đi theo. Còn những kẻ ra đi để tìm đường tỵ nạn giáo dục, vì ở nhà có nhiều cám dỗ, thì sang Hoa Kỳ còn lắm cám dỗ chết người hơn - và họ thất bại.

Quảng cáo sex ở thành phố cờ bạc Las Vegas bằng xe bus chạy vòng quanh thành phố. Cứ 3 phút có một chuyến xe chạy qua, với hình ảnh, số điện thoại và địa chỉ website. Nếu tuổi trẻ không nghị lực, bản lĩnh mà thừa tiền thì chưa nói đến cờ bạc, heroin, thì các nơi này cũng là nơi để sa ngã.

Loại thứ ba là những bạn trẻ sinh ra trong gia đình mô phạm, có truyền thống học hành, nhưng giàu có. Họ được cưng chiều ở trong nước. Dù họ có khả năng, nhưng vì quá đủ điều kiện khi sang du học, nên họ kém kỹ năng mềm. Họ học rất tốt, nhưng ra trường không tìm được việc. Họ cứ học mãi, từ trung học lên hết đại học, không tìm được việc, họ sợ quay về sẽ khó có thể được cấp visa đi học tiếp. Cứ thế học học cao học, rồi tiến sĩ, nhưng công việc tìm được cũng chỉ là làm chui ở các quán phở hay tiệm ăn. Đây là một bi kịch cho những bạn trẻ thiếu kỹ năng mềm.

Loại cuối cùng là loại tự lực cánh sinh bằng con đường học bổng. Đa phần loại này thành công. Vì họ đã được chuẩn bị đầy đủ mọi kỹ năng học và sống trước khi đến Hoa Kỳ. Họ không thành công ở Hoa Kỳ thì về lại nước nhà, họ cũng luôn năng động và gặt hái thành công.

Tôi có tiếp xúc tất cả 4 loại du sinh Việt mà tôi phân loại ở trên. Có người vì nhà giàu cưng chiều con cái. Gia đình mua nhà cửa xe hơi để các cháu ăn học nên người. Nhưng các cháu lại gây phiền toái cho gia đình vì tai nạn giao thông, tốn kém cho gia đình đến bạc triệu đô la cho y tế và thương tật, giờ thân tàn ma dại chả biết học gì. Có trẻ, mua cả một chiếc mobihome - nhà di động trên xe - trang bị đầy đủ đồ chơi có thể liên lạc khắp toàn cầu chỉ để ăn chơi, và lúc nào muốn học thì ghé qua trường để "tham quan" chụp hình đưa lên mạng, nhằm chứng minh với gia đình là mình có đi học!

Đau khổ hơn là những trẻ không đủ tự tin, và khả năng ngoại ngữ, vì đi học là do gia đình sợ ở quê nhà sẽ hư đốn hoặc không thể cạnh tranh vào đại học, nên ép chuối non sang Hoa Kỳ học tập. Thiếu khả năng giao tiếp bằng ngôn ngữ, thiếu kỹ năng mềm giao tiếp, thiếu cả hiểu biết văn hóa để hội nhập, hậu quả là tự kỷ ám thị và tâm thần phải đi điều trị bỏ dở việc học, nhưng không dám về, vì sợ sẽ không được quay lại học tập ở Hoa Kỳ.

Có trẻ học hành rất tốt, nhưng phần vì lo sợ sẽ không được cấp visa quay lại Hoa Kỳ, nên cứ ở và học lỳ từ cấp này đến cấp nọ mà không cập nhật visa khi chuyển từ trung học hay community college lên đại học 4 năm, và chỉ sống ở Hoa Kỳ bằng tấm giấy I-20 của nhà trường. Cuối cùng xin việc không được mà về cũng không xong, gia đình phải viện trợ để sống sau gần 10 năm học tập ở Hoa Kỳ tốn kém cả triệu đô la, mặc dù, trẻ cũng biết phụ giúp gia đình bằng cách đi làm phục vụ viên chui ở các quán phở, nhà hàng.

Thành công nhất các trẻ thuộc loại 1% đi du học bằng học bổng, và chứng tỏ tài năng để hãng xưởng cho công ăn việc làm và thẻ xanh thường trú nhân ở Mỹ. Nhưng không phải dễ dàng để có được thành công này. Hầu hết những trẻ có thành công này đều chứng tỏ năng lực vượt trội của mình khi còn trên ghế nhà trường. Từ đó giáo sư sẽ đảm bảo, giới thiệu việc làm, và chứng minh năng lực với hãng xưởng.

Thành công thứ hai là trẻ nhà giàu có doanh nghiệp đầu tư ở Mỹ để kiếm thẻ xanh. Nhưng không phải trẻ nào cũng có thể làm tốt nhiệm vụ này với gia đình. Nếu gia đình không có đủ kinh tế to lớn thì việc giữ cho doanh nghiệp tồn tại nuôi quân bằng đồng lương ở Mỹ ít nhất 10 nhân công trong 5 năm thì cũng sạt nghiệp và quay trở về, khi chưa có được là công dân Hoa Kỳ.

Thành công thứ ba, tuy thực dụng, nhưng hiệu quả nhất, và chấp nhận hội nhập với văn hóa Mỹ lại là các cô gái trẻ du học và lấy chồng Tây để "được" ở lại đàng hoàng như một công dân thực thụ. Cũng có những chàng trai lấy cô gái Việt ở xứ Cờ Hoa để ở lại. Nhưng bất cập nhất là những chàng trai du sinh cặp bồ và lấy gái Tây, do bất cập văn hóa, đuôi chuột quậy hũ mỡ cũng lắm gian nan.

Song có một vấn đề mà các du học sinh khi đến Hoa Kỳ ít quan tâm đến là, yếu tố quan hệ với cộng đồng. Đây là yếu tố thành bại của du sinh bất kỳ quốc gia nào đến Hoa Kỳ, kể cả dân di dân sang xứ Cờ Hoa. Yếu tố mà ngay cả trong xét tuyển vào bất kỳ cấp học nào ở Hoa Kỳ nó cũng là yếu tố cực kỳ quan trọng - hoạt động ngoại khóa, làm việc tình nguyện và tạo sự liên lạc với giáo sư, nhà trường và cộng đồng. Hãy nghĩ mà xem, Bill Gates và Steve Jobs, Mark Zuckerberg, hay bất kỳ tỷ phú nào của Hoa Kỳ, họ giàu không phải chuyên môn, mà họ giàu nhờ vào yếu tố quan hệ cộng đồng sau khi có ý tưởng mới của người khác, chứ không phải chính họ nghĩ ra!

Hương Mắm Ruốc và Mắm Thuyền Nan đang tạo nên tên tuổi Việt từ một du sinh Việt Nam trở về từ Úc. Ảnh của bà chủ trẻ Hương Mắm Ruốc.

Hãy chuẩn bị cho mình một hành trang, và mục tiêu chính xác, đầy đủ trước khi du học, dù bạn du học ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này, chứ không riêng gì ở Hoa Kỳ. Chưa chắc bạn ở lại Hoa Kỳ đã là hay, và cũng chưa chắc bạn quay về quê hương đã là dở. Hảy nhìn xem có những Hương Mắm Ruốc đã từ bỏ Úc, quay về quê hương Quảng Bình cày lên sỏi đá để làm nên sự nghiệp và thương hiệu Việt Nam.

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

KÝ SỰ HOA KỲ 4: VÌ DÂN, DO DÂN VÀ CỦA DÂN

Bài đọc liên quan:

+ Ký sự Hoa Kỳ 1: Người Việt và Hoa Kỳ
+ Ký sự Hoa Kỳ 2: Sự khác biệt của Hoa Kỳ
+ Ký sự Hoa Kỳ 3: Giải quyết những bất cập

Để hiểu tại sao người dân Hoa Kỳ sẵn sàng làm việc điên cuồng, đóng thuế nhiều và ăn chơi hết mình tôi xin tiếp tục chuỗi ký sự phần 4 này. Quyền của người dân được sống và mưu cầu hạnh phúc như hiến định ở Hòa Kỳ được xem là tối thượng. Cái hiến pháp mà cụ Hồ đã sao y bản chính để làm tuyên ngôn độc lập cho nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, nhưng chưa bao giờ thực hiện được trong 69 năm qua ở Việt Nam.

Câu chuyện Tôn Dật Tiên đưa ra chủ nghĩa Tam Dân - dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc - để làm nên nền Cộng Hòa ở Trung Hoa, kết thúc chủ nghĩa Phong Kiến kéo dài hàng ngàn năm, cũng chỉ là một cách sao chép lại hiến pháp Hoa Kỳ theo một hệ quả của nền Cộng Hòa của dân, do dân và vì dân làm ra.
Bất kỳ ai đến Hoa Kỳ cũng thấy thể chế Hoa Kỳ đúng mực của dân, do dân và vì dân. Trẻ sinh ra đi học đến 18 tuổi - là tuổi trẻ có thể tự lập làm ra tiền - thì được xã hội lo ăn học không tốn tiền. Người già trên 65 tuổi thì được lãnh tiền trợ cấp xã hội đủ để sống riêng hoặc ở các Dưỡng Lão Viện, dù người đó chưa bao giờ phải đóng một đồng thuế nào cho xã hội hoặc không thua nhập - no income - suốt cả đời, nhưng con cái họ vẫn được học hành đến thành đạt.
Để minh chứng rõ ràng cho cái vì dân của thể chế ở Hoa Kỳ, tôi xin ví dụ cụ thể một trường hợp. Tôi có người bạn đồng nghiệp thân thiết, từ thời ở Việt Nam di cư sang Hoa Kỳ. Vì không chịu hội nhập, nên gia đình anh thuộc dạng không có thu nhập - no income - chứ không phải thu nhập thấp - low income - nhưng 5 đứa con anh đã có 2 đứa vào Harvard với học bổng toàn phần. Hiện một đứa đang là năm cuối dược sỹ, và một đứa là năm đầu bác sỹ. Ba đứa còn lại học phổ thông không tốn tiền. Anh ta hằng ngày chỉ lo đưa đón con cái học hành, và chăm sóc chúng nhờ vào sự giúp đỡ của các em anh ta. Đây là một bi kịch, nhưng cũng là một minh chứng cho thể chế Hoa Kỳ quá tốt đẹp. Có nằm mơ anh ta ở Việt Nam cũng không thể lo cho con cái như hiện tại, dù anh ta là bác sỹ có tài ngày ấy và cả bây giờ anh ấy về Việt Nam cũng không thiếu chỗ mời mọc anh đi làm với mức lương không dưới 3.000USD/tháng. Tôi năn nỉ anh về, nhưng anh từ chối. Vì đã quen sống với một xã hội công bằng, minh bạch, và nhân bản, không thể về để sống ở nước Việt, nơi trăm nhớ, ngàn thương chôn nhau cắt rốn của anh. Anh tâm sự: "Nước Việt mình là nơi đi để mà nhớ, chứ không phải nơi ở để mà thương!". Đứt ruột.
Hình 1: Nơi đánh dấu các hình xanh đỏ là nơi cần phải mở một con đường nối từ Freeway 210 ở phía Bắc đến freeway 710 ở phía Nam Los Angeles, nhằm giải quyết ách tắc giao thông lượng xe tải đi từ các bang trong đất liền chuyển hàng hóa sang Califonia để đi đến toàn cầu. Đoạn này khoảng hơn 20km. Chính phủ California đã đề nghị dân cư thuộc các thành phố Pasadena, Monterey Park đền bù giải tỏa để làm đường từ 2010 đến nay nhưng dân không đồng ý.
Còn của dân và do dân xin đơn cử trường hợp dân vùng Nam Los Angeles và Bắc Los Angeles có hai xa lộ liên Bang:  Freeway 10 xuyên bang Đông Tây. Freeway 5 xuyên bang Bắc Nam. Các bến cảng của Los Angeles như Long Beach, Hungtinton Beach, Seal Beach, San Pedro, Rancho Palos Verdes, Palos Verdes Estase, Newport Beach, v.v... ở phía Tây là trung tâm luân chuyển hàng hóa đi khắp toàn cầu. Nhưng sau chuyến di dân 30/4/1975, California trở thành nơi đất lành chim đậu của các cư dân toàn cầu. Mặc dù, diện tích Califonia hơn 2 lần lãnh thổ Việt Nam, và dân số chưa đến một nửa Việt Nam - 38 triệu. Nhưng với xa lộ như mạng nhện của Califonia cũng không thể giảm ách tắc giao thông theo kiểu Mỹ. Chính quyền Los Angeles đã đưa ra đề nghị mở một con đường nối thông từ Freeway 5 sang Freeway 10, qua 2 freeway 210 và 710 của tiểu bang để cho xe tải vận chuyển hàng hóa xuống bến cảng, mà không gây ách tắc giao thông. (xem hình 1)

Hình 2: Làm rõ đoàn đường màu xanh dương nối từ xa lộ 210 ở phía Bắc đến xa lộ 710 ở phía Nam Los Angeles, chỉ khoảng 20km, nhưng dân không đồng ý và chính phủ California đành ngậm bồ hoàn làm ngọt 4 năm qua. Dân chúng California phải đi đường vòng xa hơn 30km, và chịu cảnh tắc giao thông trên xa lộ được phép chạy 70miles/h, nhưng phải chịu còn chỉ 20 - 35miles/h vào giờ tan tầm.
Nhưng những đề đạt của chính phủ California đã 4 năm nay mà dân cư 2 thành phố Monterey Park và Pasadena không đồng ý, nên chuyện quy hoạch để giải quyết ách tắc giao thông, và rút ngắn đoạn đường đi từ Bắc Los Angeles xuống Tây Nam Los Angeles xuống ngắn hơn 30km đường đi vẫn chưa thực hiện được(xem hình 2). Nhà cửa ở khu vực cần giải phóng, đền bù của dân khu vực này trung bình nhà giá thấp khoảng 1.8 - 2 triệu đô la Mỹ, cao thì đến hơn chục triệu đô la Mỹ. Dù chính phủ sẵn sàng đền bù, nhưng khó khăn nhất là khu vực Pasadena là dân trí thức có các trường đại học danh tiếng như UCLA - University of California, Los Angeles - không muốn khu vực này nhiều xe đi qua, ồn ào và mất cảnh quang thiên nhiên quá đẹp đã có từ thập niên 1950 đến nay.

Người dân thành phố Pasadena của Hạt Los Angeles thuộc bang California không muốn ở gần con đường đi qua những căn nhà yên tỉnh và thơ mộng như thế này, mặc dù chính quyền California quy hoạch để giúp tránh kẹt xe và giảm ngắn đường đi cho dân chúng, và chính phủ thất bại trong dự án làm đường.

Ở Hoa Kỳ, đơn vị hành chánh quan trọng nhất là thành phố. Giống như ở Việt Nam đơn vị hành chánh quan trọng nhất là cấp phường xã. Thành phố của Hoa Kỳ là cấp thấp nhất như phường xã ở ta, nhưng là nơi quyết định vận mệnh của từng quốc gia - tiểu bang - và lớn hơn là toàn liên bang. Nếu ở cấp thành phố Hoa Kỳ mà không đồng ý thì tổng thống Hoa Kỳ cũng chịu thua.

Nếu như ở Việt Nam thì làm sao có được những cái thật sự vì dân, của dân và do dân như thế. Chúng ta thấy nhan nhản cảnh chính quyền nhà nước Việt Nam ức hiếp dân lành chiếm đất, đến nỗi dân phải tự chế bom xăng để tự vệ và phải vào tù như trường hợp của Vi Văn Tùng, Vi Văn Thế hay của anh em Đoàn Văn Vươn đang diễn ra ở nơi mà chúng ta tự sướng bằng cách tự thủ dân tinh thần là nước ta hạnh phúc gấp ngàn lần bọn "tư bổn giãy đành đạch" hoài mà chưa chết, chỉ có các xứ hạnh phúc ngàn lần như chúng ta là đang lo sợ cái chết đang đến như Liên Xô, Đông Âu trong quá khứ, và hiện tại của Ukraina trong những ngày qua.

Asia Clinic, 16h59' ngày thứ Bảy, 01/3/2014

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

KÝ SỰ HOA KỲ 3: GIẢI QUYẾT NHỮNG BẤT CẬP


Bài đọc liên quan:
Cũng như mọi quốc gia khác trên toàn cầu, Hoa Kỳ cũng có những bất cập của loài người tồn tại từ 1776 đến nay. Nếu những quốc gia nhược tiểu có cái bất cập của xứ hoang dã, hạ đẳng của loài động vật gần như bậc thấp, thì Hoa Kỳ có những bất cập của quốc gia đại ca toàn cầu.
Bất cập lớn nhất và có tính bản chất của Hoa Kỳ là thể chế của Hoa Kỳ luôn phải thúc đẩy toàn dân Hoa Kỳ trong tư thế chủ động để làm đại ca toàn cầu. Từ bất cập này, công dân Hoa Kỳ như một cái máy làm việc cật lực, ăn chơi hết mình, và luôn tiên phong trong mọi sáng tạo.
Câu chuyện bất cập của Hoa Kỳ luôn phải tiên phong trong mọi sáng tạo thì ai cũng rõ. Vì từ khoa học xã hội đến khoa học tự nhiên hầu hết mọi phát minh, phát kiến được trao giải Nobel hằng năm thì Hoa Kỳ luôn chiếm phần đông. Ngoài ra, ngay cả giải Nobel cho những khoa học gia ngoài Hoa Kỳ, thì phần đông họ cũng phải làm việc, nghiên cứu tại Hoa Kỳ. Hơn nữa, ngay những phát kiến, phát minh phục vụ cho thực tế cuộc sống hầu hết cũng có nguôn gốc xuất xứ từ Hoa Kỳ. Ví dụ, Bill Gates với hệ điều hành Microsoft mở một cửa sổ cho nhân loại nhìn ra toàn cầu; Steve Jobs với sự khiêm nhường chỉ xin cắn 1 phần quả táo toàn cầu, nhưng máy tính cá nhân, Ipad, Iphone đã làm thay đổi cả thế giới; v.v... Thế giới còn lại hầu như mua bảng quyền hoặc ăn cắp sao chép từ Hoa Kỳ.
Động lực làm đại ca toàn cầu, để giữ ngôi vị siêu cường số 1 toàn cầu của Hoa Kỳ là một thúc bách lớn làm người dân Hoa Kỳ luôn phải năng động và cật lực trong cuộc mưu sinh. Nhưng để động lực ấy được truyền từ thể chế chính trị xuống đến người dân, mà người dân cảm thấy nó là một niềm hứng khởi để làm việc hết mình, để sống chết vì lý tưởng tự do là một nghệ thuật mà các chính khách phải vắt óc để đưa ra chính sách hợp lý và khoa học.
Nơi Alejandro - một binh lính viễn chinh của Hoa Kỳ tại Iraq - nằm cũng chính là nơi các tướng lĩnh Hải quân Hoa Kỳ cùng nằm tại Nghĩa trang Quốc gia California. Ở đó là mảnh đất vàng đẹp nhất Hoa Kỳ và California. Ở đó không phân biệt cấp bậc và chủng tộc.
Ngày 18/02/2014, tôi được người bạn đưa đi thăm San Diego - thủ phủ của căn cứ hải quân Hoa Kỳ trên toàn cầu. Ở đây tôi đã rơi nước mắt trước tấm bia mộ của chàng trai trẻ có tên Alejandro A. Dominguez đã nằm xuống ở tuổi 25 tại chiến trường Iraq, với lời âu yếm của bậc sinh thành trên bia mộ: "Ta sẽ luôn yêu mến con, con trai bé bỏng - I will always love you baby!" Nơi Alejandro nằm là nơi mà cả tướng lĩnh và đo đốc cùng nằm. Không có sự phân biệt thứ hạng, cấp bậc trong quân nngu4 khi còn sống. Nơi Alejuandro nằm là nơi đất vàng, đẹp nhất của tiểu bang California!
Tại sao ở tuổi thanh niên phơi phới của một công dân số 1 toàn cầu, đang ở thời vàng son, mộng mơ, yêu đương vẫn còn mài đủng quần trên ghế nhà trường như Alejandro, lại tự nguyện đi đến vùng đất mà, chưa có một ngày ân oán với đời mình để hy sinh cho một dân tộc khác một cách tự nguyện?
Cũng như tại sao nhà giàu ở Hoa Kỳ sau khi về hưu thì di chúc lại tài sản hiến cho quốc gia, trường học, cộng đồng. Nhưng điều đó chưa bao giờ xảy ra ở những quốc gia nhược tiểu luôn tự sướng và cho rằng mình là quốc gia hạnh phúc nhất toàn cầu?
Tại sao người dân Hoa Kỳ luôn phải sắp xếp thời gian mợt cách chi ly cả năm từ khi còn là học sinh tiểu học, trong cuộc sống đầy đặc những công việc, nhưng họ vẫn sống trung thực, theo pháp luật, vui vẻ đóng thuế rất cao cho tương lai của thế hệ sau và cho bản thân mình. Nhưng ở các quốc gia nhược tiểu luôn tự sướng cho mình là xứ thiên đàng lại lắm lừa dối và gian manh?
Tại sao người dân Hoa Kỳ chấp nhận đóng thuế thổ trạch cho mảnh đất có căn nhà được quyền sở hữu của mình, nhưng ở những quốc gia tữ sướng và tự cho mình là thiên đường - như Việt Nam - hiện vẫn chưa có việc đóng thuế thổ trạch trên mảnh đất có căn nhà mà dân chỉ được quyền sử dụng mà không được quyền sở hữu?
Có rất nhiều câu hỏi tại sao cho những bất cập ở Hoa Kỳ. Nhưng những bất cập ấy lại là động lực để người công dân Hoa Kỳ biến nó thành sức mạnh cho tiềm năng vô hạn của mình để thực hiện nhiệm vụ vinh quan cai quản toàn cầu của họ. Trong khi đó, những bất cập ở các quốc gia nhược tiểu - như Việt Nam - nó lại là trở lực ngăn cản sự tiến bộ và văn minh. Đó là nhiện vụ của một thể chế chính trị làm nên.
Tôi còn nhớ bài phát biểu của cựu Tổng thống Bill Clinton năm 2000 tại Hà Nội, Vào WTO là nhập vào với cơn bão tố và sóng dữ, nhưng nếu biết cách biến sóng dữ và gió to của bão tố thành năng lượng điện để dùng thì WTO sẽ là cơ hội, mà không còn là nguy cơ nguy hiểm. Đó là nhiệm vụ của chính trị, vì chính trị là nghệ thuật của sự có thể.
Không có quốc gia nào không có bất cập. Mọi bất cập do chính con người gây ra. Vấn đề là một thể chế xã hội tốt là thể chế biết biến những bất cập và trở ngại ấy thành thuận lợi và nhân bản. Đó là nhiệm vụ của chính trị - nghệ thuật của sự có thể. 
Đừng lừa dối, mà hãy làm tròn trách nhiệm ủa miình ở mọi vị trí xã hội thì sẽ không trở thành quốc gia nhược tiểu và dân tộc đớn hèn. Đó là cách mà Hoa Kỳ đưa thông điệp đến toàn cầu trong cách giải quyết những âất cập của con người.
Asia Clinic, 18h46; ngày thứ Hai, 24/02/2014

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

KÝ SỰ HOA KỲ 2: SỰ KHÁC BIỆT CỦA HOA KỲ

Bài đọc liên quan:

Nói về sự khác biệt của Hoa Kỳ với thế giới còn lại thì nói cả năm không hết. Muốn nắm bắt sự khác biệt của Hoa Kỳ thì phải nắm từ bản chất của vấn đề, mà vấn đề cốt lõi ở đây là: đã là công dân của Hoa Kỳ thì sẽ là công dân số 1 toàn cầu. Tôi làm hồ sơ nhập cảnh Hoa Kỳ bắt đầu lúc 13h15' ngày 12/02/2014 theo giờ Los Angeles - tức khoảng 20h15' ngày 13/02/2014 giờ Việt Nam. Dù chỉ là một cửa khẩu quốc tế trong hàng chục cửa khẩu tương tự, nhưng chỉ buổi chiều hôm ấy có đến hàng trăm công dân từ các quốc gia trên toàn cầu từ Việt Nam, Trung Hoa, Trung Đông, Bắc Phi đến các quốc gia Đông Âu, và Tây Âu như, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Pháp, Đức, Anh, Israel, đến cả Thụy Sỹ, Đan Mạch, v.v... Chiều hôm đó có đến 56 quốc gia có công dân xin thị thực nhập cư Hoa Kỳ tại cửa khẩu phi trường Los Angeles!
Ngay từ khi đến sân bay quốc tế Los Angeles là văn hóa sống theo kỹ luật và pháp luật đã dạy cho tất cả mọi người một bài học: văn hóa xếp hàng, và chờ cho đến lượt mình, không phân biệt màu da, sắc tộc và chức vụ của bất kỳ ai. Hôm đó, có một gia đình của một viên chức làm việc cho chính phủ Mỹ, người Hoa Kỳ lấy vợ và sinh con gốc Ấn Độ. Ông bảo lãnh cho vợ con ông nhập cư, nên ông đích thân ra làm thủ tục cho vợ con ông, nhưng chính vợ con ông ta cũng phải xếp hàng đúng thứ tự như mọi người!
Dân nhập cư xếp hàng trước tòa nhà chính phủ của Hạt Los Angeles để chờ đến lượt mình vào làm thẻ và lấy số an sinh xã hội sáng ngày 13/02/2014 
Hôm sau đi đăng ký số an sinh xã hội - Social Security Number - cũng thế, ai đến trước vào trước, ai đến sau vào sau. Nhưng có một sự công bằng là, người già đi xe lăn và trẻ con thì được ưu tiên trước.
Văn hóa khác biệt làm nên một Hoa Kỳ khác biệt
Hoa Kỳ là một Hiệp Chủng Quốc với hầu hết các dân tộc toàn cầu tụ hội về đây tìm cho mình một tương lai. Trên cơ sở đó, nếu thể chế Hoa Kỳ không khác biệt và khoa học thì khó mlo2ng tạo nên một xã hội ổn định, phát triển hùng cường và trở thành siêu cường số 1 toàn cầu sau chỉ 168 năm lập quốc vào năm 1944.
Nhưng sự khác biệt văn hóa đó đã làm nên một sự khác biệt lớn nhất của Hoa Kỳ so với thế giới còn lại là cơ sở hạ tầng - infrastructure - của nước Mỹ. Chữ cơ sở hạ tầng ở đây là một nghĩa đầy đủ của một hệ thống chính quyền từ cơ sở vật chất cơ bản, dịch vụ, và thiết lập những thành tố cần thiết cho sự hoạt động của một cộng đồng hay xã hội, chẳng hạn như giao thông vận tải và các hệ thống thông tin liên lạc, nước và đường dây điện, và các tổ chức công cộng như trường học, bưu điện, và nhà tù. 
Từ thập niên 1950s, TT Eisenhower đã đưa ra dự án lớn về cơ sở hạ tầng cho toàn bộ Hoa Kỳ. Trong đó, bắt đầu xây dựng xa lộ trong tiểu bang(Freeway) và xuyên bang (Interstate Highway) vì họ biết cơ sở hạ tầng như loại xa lộ này là cực quan trọng cho xự phát triển kinh tế.
Có câu chuyện vui nhưng là thực, khi anh em đi với nhau trên Freeway 10. Hôm ấy giờ tan tầm xa lộ 10 bị "kẹt xe", anh bạn đưa chúng tôi đi chơi với tốc độ 35 miles/h. Anh ta buộc miệng, tiên sư nó California, kẹt xe là chuyện thường ngày ở huyện. Mình thấy lạ, mình bảo, xe chạy hơn 50km/h mà kẹt gì cha nội? Anh ta bảo, xa lộ cho phép chạy 70miles/h, mình chỉ chạy được một nửa tốc độ là kẹt chứ còn gì ông anh? Khái niệm kẹt xe ở Mỹ không phải là kẹt cứng ngắt, đứng yên một chỗ như ở Việt Nam, ông anh ơi!
Ở các xa lộ xuyên bang - Interstate - cứ 1 mile là có 1 call box dành cho người đi đường gặp chuyện bất trắc có cái để gọi 911 không tốn tiền.
Ai muốn hiểu sự vĩ đại của Hoa Kỳ thì hãy đi hết những xa lộ tiểu bang và xa lộ liên bang trong toàn nước Mỹ. Ở các xa lộ xuyên bang - Interstate - cứ 1 mile là có 1 call box dành cho người đi đường gặp chuyện bất trắc có cái để gọi 911 không tốn tiền. Khi công nghệ viễn thông không dây và Ipad và Iphone của Steve Jobs ra đời chính phủ Mỹ đang lo dự án nhổ bỏ toàn bộ các cây điện thoại công cộng này. Nhưng trên free way và interstate Highway cứ 40miles lại có 1 rest area - nhà đi giải quyết những gì tồn đọng cho khách lữ hành. Nhiều Rest Areas này lại còn có cả phòng tắm đứng nữa để những chàng tài xế xe tải đường trường ghé nghỉ/ngủ.
Nhưng vấn đề ở cơ sở hạ tầng của Hoa Kỳ không chỉ là hệ thống xa lộ tiểu bang và xuyên bang. Nó còn là quy hoạch đô thị. Nói chuyện với một chuyên gia chuyên đầu tư bất động sản thì mới rõ, ở California, xin giấy phép xây dựng một căn nhà phải mất thời gian trung bình 8 tháng. Nhưng xin xây dựng từ 2 căn nhà trở lên tại một khu nhà ở thì phải mất thời gian trung bình 4 năm, dù 2 căn hay 30 căn cũng chừng ấy thời gian. Vì sao? Vì phải làm dự án điện, nước, cống rảnh, đường xá, v.v... cho phù hợp với thành phố mà anh muốn xây nhà trình lên chính phủ thành phố. Sau khi chính phủ phê duyệt, chính phủ sẽ trình với dân chúng trong thành phố, có những đại diện thành phố góp ý kiến, bảo sửa chỗ này, di dời chỗ kia, không được chặt cây này, phải trồng cây mới, diện tích dành cho sân vườn, cây cảnh, gần chợ siêu thị, trường học cho trẻ em, bệnh viện cho mọi người, v.v... phải đúng với tiêu chuẩn. Sau đó nhà đầu tư mang hồ sơ về chỉnh sửa theo ý dân và ý của chính quyền thì hồ sơ mới được thông qua.
Cổng vào phía Tây khu Bel Air trên đại lộ Sunset - khu của giới thượng lưu trong đồi Beverly Hills. Hai bên là 2 cổng gác an ninh có camera quan sát và ghi hình cho khu Bel Air
Cái văn hóa duy lý của Hoa Kỳ quan niệm nhà ở là nơi để nghỉ dưỡng, và phục hồi sức lao động sau những giờ làm việc cực nhọc. Đó là sự khác biệt lớn với văn hóa duy tình xứ Á Đông, nhà ở cũng là nơi mua bán làm ra lợi nhuận.
Nhà ở Hoa Kỳ đắt rẻ tùy theo thành phố, đường phố yên tỉnh hay náo nhiệt. Thành phố có giá trị tùy theo trường học, bệnh viện, siêu thị, và tầng lớp dân chúng cư ngụ. Khu vực nhà ở luôn đắt tiền và an toàn nhất ở mọi tiểu bang của Hoa Kỳ là khu làng của những trường đại học. Trường đại học càng lớn và danh tiếng thì thành phố ở đó nhà cửa cũng đắt đỏ theo.
Nhà ở chỉ dùng để ở, không được dùng để kinh doanh và làm ăn. Nhà càng đắt khi càng yên tỉnh, vì nhà nào cũng ở mặt tiền đường nội địa. Nên càng ở mặt tiền đường càng lớn thì nhà có giá càng rẻ, do ồn ào có nhiều xe chạy qua. Nhà ở khu vực có nhiều giống dân có tầng lớp thấp thì càng mất giá. 
 Một căn biệt thự ở khu Bel Air thuộc Beverly Hills, với con đường quanh co nhỏ hẹp ở phía trước trị giá 12.5 triệu đô la thời giá 2006, mà nó có chủ nhân là diễn viên Sharon Stone trong phim Bản Năng Gốc - Basic Instinct.
Nhà ở góc ngã tư đường thì rẻ hơn nhà ở giữa đường. Ngược lại thuê hoặc mua một căn khu buôn bán góc ngã tư đường thì đắt hơn khu buôn bán ở giữa đường.

Cũng một câu chuyện vui khác, khi trên đường rong rủi, anh bạn đưa chúng tôi đi thăm khu trung tâm phố Beverly Hills dành cho dân trọc phú điện ảnh Hollywood, nói rằng, khu Bel Air đường rất hẹp, chỉ 2 làn xe đủ để 2 xe đi ngược chiều nhau, nhưng đắt nhất và quý phái nhất của Beverly Hiils. Quả thật, vào Bel Air đường thì hẹp, lại quanh co khúc khuỷu, nhưng nhà thì cây cối um tùm, kín cổng cao tường, ở trên, hoặc trong những quả đồi nho nhỏ, chỉ nghe thấy tiếng chim hót và một không khí yên bình. Đâu đó, có những nhân viên FBI đứng gác trên đường, hoặc bên trong những tòa nhà ở Beverly Hills hoặc của Bel Air.
Do quy hoạch cho cơ sở hạ tầng tốt, nên khu làm ăn buôn bán riêng biệt với khu nhà ở. Hầu hết những khu nhà làm ăn buôn bán là do các tập đoàn lớn mua và xây dựng, rồi cho thuê người khác kinh doanh, hoặc làm văn phòng đại diện. Một số khu là sở hữu chủ của những người sinh cơ lập nghiệp ở địa phương ngay từ đầu khu phố còn đất trống. Đại lộ Hollywood là một con đường nhỏ, với quy hoạch cho trung tâm điện ảnh. Khu Phúc Lộc Thọ ở phố Bolsa là trung tâm mua bán của người Việt tại thành phố Wesminster thuộc Quận Cam, v.v... Song những khu nhà ở thì tách biệt hoàn toàn với những khu thị tứ như thế này.
Kết
Cái văn hóa duy lý đến tận cùng đã làm nên Hoa Kỳ có một sự khác biệt trong quy hoạch cơ sở hạ tầng xã hội. Và cũng chính cái văn hóa duy lý này cũng làm nên một nền giáo dục khác biệt, luôn đi đầu trong xét tuyển nhân tài cho việc dạy, việc học và làm việc. Nền văn hóa đó đã đẩy Hoa Kỳ trở thành siêu cường số 1 toàn cầu từ 70 năm qua, mà có lẽ trong một thế kỷ tới chưa có bất kỳ quốc gia nào có thể soán ngôi được Hoa Kỳ. Đó là điều mà các quốc gia có thân phận nhược tiểu cần phải suy nghĩ cho một tương lai sáng lạn, chứ không phải bằng những câu khẩu hiệu hứa hảo của các chính khách dối trời, lừa dân.
Asia Clinic, 15h06' Chúa nhựt, 23/02/2014

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2014

KÝ SỰ HOA KỲ 1: NGƯỜI VIỆT VÀ HOA KỲ

Bao giờ cũng vậy, một sự việc luôn có 2 mặt của nó, như tế ông thất mã. Sau 30/4/1975, nếu nhìn ở mặt tiêu cực thi đây là lần di dân lớn nhất và nhục nhã nhất lịch sử nước Việt, khi người Việt cai trị dân mình, mà dân mình phải bỏ tổ quốc ra đi. Nhưng nếu nhìn ở mặt tích cực, thì đây là lần mà người Việt chứng tỏ với thế giới, dân tộc ta có mặt trên toàn cầu. Trong cuộc chơi đó, có nhiều nỗi vui, và niềm đau. Đó là những bất cập của cuộc đời. Sau 1 tuần bươn trải ở 3 thành phố lớn: Los Angeles, San Diego và Las Vegas như con thoi, tôi xin trải lòng với các thế hệ tương lai trong loạt bài ký sự Hoa Kỳ, hòng có cái nhìn thực tế và chuẩn bị hành trang khi các bạn trẻ muốn trở thành công dân toàn cầu, và có một tương lai tốt, dù sống ở bất cứ nơi đâu trên quả đất này.
Bên bức tường của các mạnh thường quân đóng góp xây dựng UCLA - University of California, Los Angels - mà họ là những sinh viên cũ của trường quay về làm cho trường ngày một hùng cường và lớn mạnh hơn. Ảnh của tác giả vào 7h sáng ngày 19/02/2014.
Thành công và thất bại
Tất cả những người tha phương cầu thực, cầu danh vọng ở Hoa Kỳ mà tôi gặp trực tiếp tâm sự, hoặc gián tiếp qua điện thoại đều có một mẫu số chung là: thành công dù ở bất cứ lứa tuổi nào đều hội nhập tốt với đất nước này. Những ai thất bại hay còn long đong đều có một mẫu số chung là, khó hoặc không thể hội nhập vì còn mang trong đầu tư duy sĩ diện, cái tôi quá lớn do văn hóa làng xã, tiểu nông gắn chặt trong tâm thức của họ.
Có những kỹ sư, bác sỹ biết bỏ cái tôi, hoặc học lại từ đầu để làm việc, hoặc học một bằng cấp thấp hơn để làm việc. Tất cả họ đều có gia đình hạnh phúc, công ăn việc làm đảm bảo đời sống tốt và một tương lai tốt đẹp cho thế hệ thứ hai.
Song những trí thức nửa mùa, vì quá quan trọng quá khứ một thời, họ không chịu từ bỏ vinh quang của quá khứ, họ lặn ngụp với cuộc sống hằng ngày chật vật, dù có sự chở che của dòng họ, gia đình, thì bản thân họ đầy bất trắc, nhưng thế hệ thứ hai của họ cũng đầy vinh quang. 
Dù thành công, hay thất bại thì có một điều chắc chắn với những người Việt Nam ở Hoa Kỳ đều có một kết quả chung là, thế hệ thứ hai đều thành đạt ngoài mong muốn. Có hàng chục đến hàng trăm trẻ ngày nào ở Việt Nam đã từng khó khổ mà tôi biết được, không biết có thể bước vào đại học lớn của Việt Nam hay không, thì bây giờ, các cháu hiển nhiên lấy học bổng toàn phần ở Harvard hay Stanford một cách đàng hoàng, và tương lai một vài năm tới là bác sỹ, dược sỹ rất đỉnh đạt đường hoàng.
Tôi vô cùng xúc động khi tiếp xúc với một bà mẹ phải đi làm tiếp viên quán phở suốt 10 năm liền, để nuôi 5 đứa con ăn học, và ngày nay chúng đã thành bác sỹ, kỹ sư, mà ước mớ đó, người Mẹ tần tảo này, dù ngày xưa ở Việt Nam chị ta thuộc tầng lớp giàu có, vẫn không mơ được con mình sẽ vào đại học! chị tâm sự với tôi trong nước mắt của sung sướng và hạnh phúc rằng: "Giờ chị chết cũng mãn nguyện Hải ơi!". Chị em cùng khóc trong hạnh phúc, dù hạnh phúc đó được trả giá bằng khổ cực ở xứ người.
Tùy hoàn cảnh, tùy tầng lớp lúc ra đi, và tùy tư thế, tâm thế khi đến Hoa Kỳ mà mỗi gia đình có một mức độ thành công khác nhau. Đặc biệt, thế hệ 1.5 ra đi nếu, không còn đường lùi và biết dẹp bỏ quá khứ giàu sang, danh vọng thì hầu hết thành công, có nhà cửa, vợ con đuề huề. Nhưng nếu, không biết dẹp bỏ quá khứ vinh quang thì tổ ấm gia đình hầu như tan vỡ.
Cái tự do của Hoa Kỳ như cái súng trao cho người phụ nữ Việt, mà ở đó, người phụ nữ Việt như một đứa bé chưa biết dùng súng. Họ bóp cò và vết thương gia đình rỉ máu, khi người đàn ông thế hệ 1.5 không sống với thực tế của cuộc đời, mà mãi ôm quá khứ mộng mơ. Nhưng miền đất mà thì giờ được tính bằng tiền bạc này lại không làm chết đi thế hệ thứ 2, mà tạo ra những thế hệ thành công ngoài sức mong đợi, dù thế hệ 1.5 có tan vỡ. Đó là điều khác biệt tốt đẹp cần ghi nhận.
Tình người
Dù ở đâu thì người Việt vẫn vậy. Đây là ghi nhận thấm thía mà tôi đã trải qua trong một tuần ở Hoa Kỳ. Nó làm đọng lại trong tôi những niềm yêu thương quý trọng và nỗi đau của văn hóa duy tình, mà người Việt chưa xóa bỏ được.
Có những người tiếng tăm lừng lẫy trong quá khứ cũng như hiện tại, họ có những lời hứa tốt đẹp, nhưng có cánh và biến mất khi tôi đến Hoa Kỳ, chỉ vì tiếng tăm đó không có thực khi họ đang ở Hoa Kỳ. Họ làm tôi buồn cho thân phận nhược tiểu với cái văn hóa duy tình!
Nhưng ngoài sự chăm lo hết mình của người trong gia đình, còn có những người bạn thầm lặng. Họ không tiếng tăm, họ đến Hoa Kỳ bằng đôi bàn tay trắng. Họ cật lực mưu sinh và họ trụ được ở Hoa Kỳ bằng sức của mình. Họ sống rất tình người ấm áp yêu thương và đùm bọc. Những con người này đã giúp tôi đến nỗi, tôi có một thời khóa biểu lấp đầy trong chỉ 7 ngày cưỡi ngựa xem hoa, nhưng ghi nhận được bản chất của cộng đồng Việt tại Hoa Kỳ. Những Henry ngày nào là sinh viên y khoa bỏ dở ra đi, những Gavin đến đất Mỹ chật vật mưu sinh, những Khiêm, v.v... cũng tần tảo để hôm nay, tất cả họ có gia đình, nhà cửa đàng hoàng bằng tiềm lực vô biên của chính mình, quả thật đáng yêu và đáng tự hào. Tôi kính trọng và yêu các bạn suốt cuộc đời này, vì các bạn đã làm tôi ấm lòng đến bất ngờ!
Kết
Dù thành công hay thất bại ở thế hệ 1.5, thì thế hệ 2.0 của người Việt đều thành công. Đó là điều đọng lại cho mỗi chúng ta cần suy nghĩ.
Muốn thành công ở Hoa Kỳ dù bất kỳ ai, già, trẻ, trai, gái đều phải vứt bỏ cái văn hóa duy tình, hội nhập với cuộc sống. Không thể ôm quá khứ oai hùng để tính chuyện đội đá vá trời.
Đến thăm UCLA - University of California, Los Angeles - đứng bên bức tường ghi tên những đóng góp cho trường của các thế hệ đã từng học ở đây, tôi mới nhận ra sự thành công của một thể chế xã hội như thế nào? Có 4 mức độ đánh giá sự thành công của một thể chế xã hội. 
Ở mức thấp nhất, thì thể chế chỉ có thể ổn định xã hội, mà không lo được dân có cơm ăn, áo mặc. Ở mức trung bình, thể chế chính trị vừa lo được ổn định xã hội, và vừa lo cho dân có cơm ăn, áo mặc. Ở mức độ khá, thể chế chính trị lo được ổn định xã hội và người dân không còn lo chuyện cơm ăn, áo mặc, mà còn tính chuyện tiêu khiển ở cuộc đời đầy bất trắc. Hoa Kỳ là quốc gia đã đưa được người dân ở mức cao nhất, chẳng những ổn định xã hội, mà còn cho người dân ngoài việc tiêu khiển, ăn chơi, còn làm được việc lớn cho cộng đồng. Cho nên Hoa Kỳ mới có những Bill Gates, Steve Jobs, Mark Zuckerberg, v.v... sau khi làm giàu, quay lại giúp trường đại học, giúp thế giới cùng khổ ở Phi Châu. Không chỉ một Bill Gates, mà Hoa Kỳ còn có nhiều những con người như Bill Gates, ít nhiều, và họ đã làm nên những đại học đứng đầu toàn cầu cũng từ sự thành công của thể chế xã hội mà họ đã tạo ra.
Biết đến khi nào đất nước Việt có được những thế hệ biết chăm lo cho cộng đồng bằng một tâm thế và nhân cách đáng kính trọng, là một câu hỏi lớn, mà mỗi chúng ta phải suy nghĩ. Vì chỉ có thế thì nước Việt mới hùng cường.
Tư Gia, 15h58' ngày thứ Sáu, 21/02/2014

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

CẦN HIỂU ĐÚNG MỘT CÁCH KHOA HỌC VỀ CHỦ NGHĨA MARX LENIN

Bài đọc liên quan:
Nhiều thế hệ - đặc biệt ở các quốc gia cộng sản cầm quyền - lâu nay học chủ thuyết Marx và Lenin nhưng chưa hiểu nó là gì? Nghe người ta bảo nó là triết học thì cũng ừ, gật đầu, nó là triết học. Đó là sai lầm của nhiều thế hệ ở các nước cộng sản.
Thực chất, trong 3 bộ phận của chủ nghĩa Marx Engels gồm có: Duy vật biện chứng, kinh tế chính trị học và duy vật lịch sử, thì chỉ duy nhất có bộ phận duy vật biện chứng của Engels đúc kết - mà không có gì mới - từ các trào lưu triết học trước đó, rồi đem tặng cho Marx là triết học thực sự. 
Duy vật biện chứng nó là một vốn quý của nhân loại, không ai có thể chối cãi được. Vì nó giúp cho nhân loại rất lớn trong phương pháp luận khoa học. Nhưng nó lại không phải là của Marx, mà nó là của Engels đúc kết lại, và tặng Marx để Marx làm nền tảng cho việc nghiên cứu, và đưa ra 2 bộ phận còn lại theo tình hình thực tế châu Âu giữa, cuối thế kỷ XIX.
Hai bộ phận còn lại như đã nói, là kinh tế chính trị học và lịch sử phát triển của các hình thái chính trị xã hội mà Marx đã "tưởng tượng" và đặt tên cho chúng. Nhưng sự tưởng tượng của Marx lại sai ngay trong cái đặt vấn đề và giải quyết vấn đề để đi đến kết luận của ông ta.
Marx đã dùng Duy vật biện chứng và sa đà vào đặt nền tảng cho chủ thuyết của mình là Vật chất quyết định Ý thức ngay từ đầu. Nhưng khi Marx đi vào Duy vật lịch sử, ông lại "tưởng tượng" một cách cảm tính mà không khoa học thực chứng. Với sự cảm tính đó Karl Marx đã đẻ ra một hình thái chính trị xã hội loài người sau tư bản là, chủ nghĩa cộng sản khoa học và chủ nghĩa xã hội là lúc loài người sống với nhau bằng Ý thức quyết định vật chất! Nên có thể gọi bộ phận thứ 3 của Marx Engels là Duy Tình Lịch Sử thì đúng hơn là Duy Vật Lịch Sử!

Và cũng vì sa đà quá nhiều vào duy vật biện chứng mà, chủ thuyết do marx đẻ ra đã quá sắc máu, thiếu nhân bản. Hệ lụy của chủ thuyết này đã đẻ ra hình thái chính trị độc đoán và tàn ác. Nó đã tạo ra những lãnh tụ cộng sản trên thế giới đã giết chết hàng trăm triệu nhân mạng từ chủ thuyết này. Ngày nay, nó đã trở thành di tích của lịch sử, mà không ai còn muốn nhắc đến, chỉ còn các chính khách vì tham vọng cá nhân dùng nó để phục vụ dục vọng xấu xa nhất của loài động vật bậc thấp.

Sai lầm này của Marx không phải là nhân loại không biết và chưa nghĩ đến, mà ngay từ nửa cuối của thế kỷ XVIII, tại Tân lục địa - Hoa Kỳ - các quốc phụ của nước Mỹ đã bắt đầu bằng cuộc cách mạng dân chủ tư sản 1776 lập ra nước Mỹ, trong cuộc cách mạng Trà. Từ đó, hình thành một hình thái chính trị xã hội hoàn hảo nhất, đúng với duy vật biện chứng nhất với hình thái chính tri đa nguyên và tản quyền. Và Hoa Kỳ đã đi trước cả Marx và Engels 72 năm. Mặc dù Marx và Engels đi sau, nhưng lại đi sai quy luật xã hội học. Vì mãi đến 1848 Marx và Engels mới cho xuất bản tư tưởng của mình, trong khi đó, 1776 các Quốc phụ Hoa Kỳ đã làm việc này.
Đến đầu thế kỷ XX, Lenin - một chính khách lỗi lạc đúng nghĩa - đã vớ phải lý thuyết của Marx và Engels lúc này đã quá lạc hậu với nền kinh tế công nghiệp ra đời từ giữa cuối thế kỷ XIX và hoàn thiện dần. Nhưng chủ nghĩa Marx và Engels lại có thể dụ dỗ được dân cùng khổ nhưng vô học. Lenin đã hoàn thiện nó thành bộ Lenin toàn tập và áp dụng ở Nga, rồi biến cả Đông Âu thành Liên Xô và các chư hầu. Lenin đã có "công lớn" khi ông kéo một nửa nhân loại quay về lại chủ nghĩa phong kiến tập quyền, với hình thái chính trị xã hội đơn nguyên tập quyền mà ông đã vẽ ra, nhưng với cái tên rất mỹ miều - chủ nghĩa xã hội. Nếu nước Pháp có Nã Phá Luân kéo người Pháp quay lại Phong kiến sau Cách Mạng Dân Chủ Tư sản Pháp 1789, để hơn một thế kỷ sau Pháp mới thoát ra khỏi phong kiến, thì tội của Lenin với nước Nga là đã kéo lùi Đế Quốc Nga quay về phong kiến 70 năm!
Song như đã nói ở trên, do Marx đã có tầm nhìn ngắn và do ông thiếu khả năng nghiên cứu khoa học, nên ông đã đặt nền tảng chủ thuyết là A quyết định B, và kết luận là B quyết định A, và cuối cùng những gì Lenin xây dựng đã bắt đầu sụp đổ tại ngay tại nơi ông sinh nó ra. Và cho đến ngày nay, chủ nghĩa Marx Lenin chỉ là con bài cho các chính khách dùng để bảo vệ ngai vàng kiếm ăn trên tổ quốc và dân tộc mình. Đó là bi kịch của Marx, Engels và Lenin để lại cho nhân loại thiếu hiểu biết trên toàn cầu.
Dù lạc hậu, và sai lệch với nguyên lý khoa học, nhưng chủ nghĩa Marx Lenin cũng có công lớn là làm đối trọng để thế giới tư bản phát triển vượt bậc trong cuộc chạy đua giành quyền thống trị toàn cầu. Ngày nay, tư bản thắng và cộng sản thua thì ai cũng rõ. Nhưng tại sao cộng sản vẫn còn sống và tồn tại? Vì nó phục vụ cho lợi ích của giai cấp phong kiến kiểu mới cầm quyền. Nhưng nó sẽ sụp đổ và đi vào bóng tối là điều chắc chắn sẽ có trong tương lai gần. Vì nó phi khoa học và không thực tế.
Hy vọng với một chút sơ lược lại lịch sử hình thành về cả lý thuyết và thực tiễn xã hội học thế giới này sẽ giúp người nào chưa hiểu, nắm được cái chính của vấn đề sẽ nhận rõ chân giá trị của chủ nghĩa Marx Lenin.
Asia Clinic, 15h48' ngày thứ Năm, 23/01/2014

46 comments:

  1. Nhờ vào chế độ chính trị đang đi theo chủ nghĩa Marx Lenin, nên tình hình kinh tế trong nước sụp đổ, nó dẫn đến sức mua của dân cạn kiệt, vì thế mà nhu cầu nhập khẩu sụt giảm nghiêm trọng, nó đã giúp cho 15 ngày đầu năm 2014 có con số xuất siêu 40 triệu đô la Mỹ.
    Reply
  2. Xem lại bài viết "Ông Võ Văn Kiệt và Tôi của nhà văn Lữ Phương, có đoạn khi Võ Văn Kiệt hỏi Lữ Phương 10 diện bích nghiên cứu về chủ nghĩa Mác-Lê, thì Lữ Phương trả lời : Qua nghiên cứu mới thấy rằng 2 ông Lê Duẩn và Phạm Văn Đồng không biết gì về chủ nghĩa Mác - Lê cả ... nghe xong , Võ Văn Kiệt cười nghiêng ngã ....
    Reply
  3. Em học theo trường trình hợp tác quốc tế nên ko đụng tới mấy thứ này. Âu, cũng là một may mắn cho bản thân. (mẹ em rất thích điều này).
    Reply
  4. Đây là phát biểu của GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ, cựu Bộ trưởng Bộ Nội Thương (1981-1982), cựu ủy viên Trung ương Đảng, hiện là Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam. Phát biểu này của GS Trần Phương tại hội thảo góp ý cho văn kiện Đại hội 11 trước đây,
    Reply
    Replies
    1. Các bạn vào LINK NÀY để xem và nghe những gì cần xem và cần nghe trong loạt cả trăm video clips này nhé.
  5. Giật mình lý do Hyundai bỏ dự án ôtô ở Quảng Nam - Nhục hơn con cá nục mà cứ vênh váo! Mẹ nó, xưa tụi lính Đại Hàn sang đánh thuê cho VNCH tụi tớ có xem ra chó gì đâu. Giờ ơn bác đảng mà phải năn nỉ tụi này?
    Reply
  6. 21h tối qua, khán giả cả nước đã có cơ hội đón xem chương trình Táo quân đến từ một phiên bản khác, được sản xuất bởi Đài truyền hình Kỹ thuật số VTC. Chương trình gồm 8 tập, đề cập đến những vấn đề nổi cộm trong năm qua với cái nhìn hài hước và sâu sắc.

    Ở tập đầu tiên - "buổi chầu" ngày 23 Tết Âm lịch sẽ không có sự xuất hiện của Ngọc Hoàng. Cầm chịch buổi chầu là Nam Tào và Bắc Đẩu, gây tò mò lớn xung quanh nhân vật Ngọc Hoàng, đồng thời tạo nên nhiều tình huống bất ngờ.

    Thông qua bản báo cáo của các Táo, các nghệ sỹ khéo léo lồng ghép những vấn đề còn tồn tại ở tất cả các lĩnh vực. Trong đó, Táo y tế gây chú ý với các câu chuyện y đức và tiêu cực gây xôn xao dư luận trong năm qua. Với phong cách nói thẳng, nói thật, không né tránh, không sợ động chạm... chương trình như tiếng nói đại diện cho quần chúng, nhìn nhận toàn diện vấn đề bất cập trong xã hội để hướng tới ước vọng giải quyết triệt để trong năm mới.

    Táo quân VTC gồm 6 Táo ông và 1 Táo bà. Trong đó, có nhiều gương mặt nghệ sỹ hài được khán giả yêu thích như diễn viên Hiệp Vịt sẽ đóng vai Táo kinh tế, diễn viên Thu Huyền sẽ đóng vai Táo Y tế, nghệ sỹ Quang Tèo, Quốc Anh, Chiến Thắng... Đây chắc chắn sẽ là bữa ăn tinh thần hấp dẫn cho mỗi gia đình trong dịp cận Tết đón xuân.

    Nguồn VTC
    Reply
  7. Giật mình lý do Hyundai bỏ dự án ôtô ở Quảng Nam, Nhục hơn con cá nục mà cứ vênh váo! Mẹ nó, xưa tụi lính Đại Hàn sang đánh thuê cho VNCH tụi tớ có xem ra chó gì đâu. Giờ nhờ ơn bác đảng mà phải năn nỉ tụi này.
    Reply
  8. Cài thuốc nổ trong nhà để chống đoàn cưỡng chế, Giờ thì để đối đầu với đảng cướp dân chỉ còn cách này.
    Reply
  9. 'Thêm ngân hàng ra đi trong năm 2014'. Theo PGS TS Phạm Quý Thọ, từ Học viện Chính sách & Phát triển (APD) thuộc Bộ Kế hoạch & Đầu tư, Quốc hội đang thông qua luật phá sản để tạo điều kiện cho một số ngân hàng được phép phá sản bà con nhé. Bảo trọng nếu các bạn còn gửi tiền trong ngân hàng!!!
    Reply
  10. Tìm cách kéo đổ tượng Lenin ở Hà Nội?, Há há, hôm qua mới viết bài này thì hôm nay nco1 tin này rồi bà con ợ.
    Reply
  11. Người cao tuổi và các cháu nhỏ còn yêu cộng sản lắm
    Reply
  12. Một bài báo của The Wall Street Journal đã tố cáo tình trạng trấn áp những tù nhân chính trị và tôn giáo đang diễn ra ở Việt Nam sau khi được trở thành Ủy viên Nhân quyền Liên Hiệp Quốc: Inside Hanoi's Torture Chambers, nó đã được dịch ra: Tra tấn tù nhân lương tâm ở Việt Nam như sau:
    "Bản dịch của
    Vũ Quốc Ngữ
    (DTD)

    Không lâu sau khi Việt Nam trở thành thành viên mới của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp quốc, Hà Nội tiến hành các hoạt động trấn áp những tù nhân chính trị và tôn giáo. Sự việc này làm nhiều người nghi ngờ vai trò của LHQ trong vấn đề nhân quyền.

    Nhiều chi tiết trong báo cáo của Chiến dịch Xóa bỏ Tra tấn ở Việt Nam là quá khủng khiếp để có thể in lại trên một tờ báo gia đình. Các nhà hoạt động dân chủ, các thành viên của các nhóm tôn giáo không thuộc sự quản lý của chính quyền các tù nhân chính trị cho biết họ bị biệt giam trong những phòng giam bé xíu, bị xích vào giường, bị đánh bằng dùi cui hoặc roi điện, không cho ngủ, bị đánh thuốc mê hoặc bị lạm dụng bởi các quản giáo. Một số người bị đánh đập đến chết trong tù.

    Việc chính quyền lạm dụng có thể bắt đầu trước khi bị bắt, trong trường hợp biểu tình trên đường phố: một số người biểu tình cho biết họ bị đánh đập trên đường phố trước khi bị lực lượng an ninh bắt lên xe, và việc đánh đập có thể tiếp tục trong nhiều tháng hoặc nhiều năm. Tra tấn rất có thể xảy ra trước khi một nghi can được xét xử. Sau khi bị kết án, họ bị đưa vào các trại cảu tạo lao động hoặc nhà tù nơi họ thường bị từ chối lương thực và chăm sóc y tế.

    Việt Nam chưa bao giờ được biết đến như một hình mẫu của nhân quyền. Các báo cáo được đưa ra tuần trước tại Washington là một tài liệu đầy đủ về việc tra tấn tù nhân của chính quyền Hà Nội. Trong các báo cáo này, những bài phỏng vấn của hơn 60 cựu tù nhân từ khắp đất nước và từ nhiều tầng lớp: blogger, luật sư, sinh viên, tín đồ Phật giáo, Thiên Chúa giáo, dân tộc thiểu số đã phơi bày sự tra tấn mang tính hệ thống và rộng rãi của chính quyền Hà Nội.

    Trong bối cảnh đó, Hà Nội, với một sự bắt buộc, đã ký Công ước Liên Hiệp quốc chống tra tấn trong tháng 10. Các nước tham gia ký kết khác là Trung Quốc, Nga và Cuba, đều là những nước có tình trạng đàn áp tù nhân một cách phổ biến. Và những nước này cùng với Việt Nam được bầu làm thành viên mới của Hội đồng Nhân quyền LHQ.

    Khi có sự thay đổi ở Việt Nam, sẽ là công tâm khi nói rằng việc thay đổi này không đến từ LHQ. Ngược lại, nó sẽ là công việc của những người đã từng bị đàn áp trong báo cáo tuần trước. Những người bất đồng chính kiến hiểu về những nguy hiểm khi đối đầu với một chính quyền độc tài bất nhân nhưng họ sẵn sàng chịu mất mát để có một Việt Nam tươi đẹp hơn hôm nay. Họ xứng đáng nhận được sự hỗ trợ của toàn thế giới."
    Reply
  13. Bác Hồ Hải ơi tình hình Việt Nam mình và TPP(Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement) thế nào rồi bác?

    Bác có tin gì mới về nó không? Thanks!
    Reply
    Replies
    1. Tình hình là sau khi John Kerry qua thăm thì nếu phía chính phủ Việt nam có đủ sức mạnh để điều khiển các nhóm quyền lợi để đi đến thỏa hiệp cho 3 vấn đề sau thì Việt Nam sẽ được vào TPP để cứu đảng cầm quyền trong ngắn hạn:

      1. Cổ phần hóa hơn 1000 doanh nghiệp nhà nước còn lại.

      2. Thả tù nhân chính trị theo yêu sách của Hoa Kỳ như bước đầu chứng tỏ có nhân quyền.

      3. Thành lập công đoàn tách ra khỏi đảng cầm quyền để độc lập bảo vệ quyền lợi của công nhân.
  14. Bài khái quát quá hay !
    Reply
  15. ngày xưa cháu thi cái môn này đến 3 lần, tận khi ra trường @@!
    Reply
  16. Có thể giới khoa học châu Âu vẫn còn nông nổi cho nên ở trường đại học nào có những ngành liên quan đến lịch sử và văn hoá họ đều bắt sinh viên học triết Marx-Lenin bác sỹ Hải ạ. Ở Đức là ví dụ. Sinh viên học đaij học không phải là Đoàn viên hay thành viên của tổ chức chính trị nào. Nhưng đã muốn học để đi làm liên quan đến chính trị và văn hoá thì kiến thức về chủ nghĩa cộng sản của Marx quan trong cho người đi làm đến nỗi như bác sỹ mổ phải biết cầm dao mổ vậy.

    Bác hải cho rằng cncs đã chết ở Châu Âu? Bác nhầm rồi. Ơr Đức, đảng Cộng Sản vẫn đang tồn tại, thậm chí còn chiếm 9% trong quốc hội Đức dưới cái tên "Die Linke" do Gregor Gysi lãnh đạo. Đảng Xã Hội Đức do Sigma Gabriel lãnh đạo thậm chí còn chiếm 27% trong quốc hội. Tư tưởng Marx vẫn đang và còn tồn tại mãi ở Châu Âu. Có một điểm khác biệt giữa ngay nay với thời còn chiến tranh Lạnh là đảng XH hay đảng CS không đứng độc quyền lãnh đạo đất nước, mà phải đấu tranh tranh cử kiếm phiếu bầu của dân. Người châu Âu bỏ phiếu bầu Đảng lãnh đạo. Còn người Việt Nam bỏ phiếu bầu người đại diện khu vực họ ơn để những người này vào quốc hội ngồi. Đangr XH và CS của Đức đấu tranh với đảng Thiên Chúa giáo để đòi lương tối thiểu cho công nhân là 8,50€-10€ một giờ làm, phát động biểu tình diện rộng để gây áp lực với chủ lao động phải tăng lương cho nhân viên. Còn Đảng CS Việt Nam chẳng phải đấu tranh với đảng nào cả, họ chi phải đấu tranh với chính công nhân Việt Nam, dẹp yên biểu tình như kiểu đảng Cộng Sản sai cảnh sát Campuchia bắn chết công nhân khi công nhân Campuchia đòi tăng lương thôi. Đó là sự khác nhau của dân chủ trong bầu cử giưax dân chủ kiểu Âu và kiểu Á, Xã Hội - Cộng Sản kiểu châu Âu và XHCN-CS kiểu châu á.

    Tóm lại, người Việt Nam đem chủ nghĩa Marx về vn để treo đầu dê bán thịt chó. Lợi dụng sự tín nhiệm của Mảrx để làm chính trị.

    Bác sỹ hải nên có cái nhìn khái Quát hơn về chủ nghĩa Mảrx. Nó là nền tang cho xã hội châu ấu hiện nay không bị chênh lệch giàu nghèo xảy ra nội chiến đó. Nếu tư bản là chính trị mono tại châu ấu thì sẽ có nội chiến như tại Chicago thế kỷ 20. Nếu cộng sản là chính trị mono thì cũng xảy ra nội chiến, cảnh sát Đức bắn chết người dân Đông Đức như những năm 1980 khi họ ốc vượt biên sang Tây Đức. TB tồn tại để làm nền tảng xây dựng kinh tế vĩ mô. CS-XH tồn tại để ổn đinhj kinh tế vi mô. Hai thứ bổ trợ cho nhau và tạo cho xã hội thế cân bằng. Bác nào ơr Mỹ mà đả kích Cộng sản thì JC cũng khuyên bác ấy xem lại, cái Obamacare không phải là cộng sản-xã hội thì là gì. Nền tảng của CS-XH là lấy bớt của cải từ người giàu để chia sẻ cho người ít giàu hơn.
    Reply
    Replies
    1. Cảm ơn JC, hay quá ! Ngày xưa đọc "3 phút sự thật" của Phùng Quán, tôi đã linh tính mách bảo các giai nhân văn phẩm và các ông Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Hữu Đang họ đều học trường Pháp xịn, đầy mình tri thức thế mà đọc xong Marx- Engel còn bỏ về nước để đấu tranh giành độc lập. Điều đó nó nói lên Marx chắc chắn không thể là sai được (mặc dù cũng có nhiều hạn chế vì nhận thức hồi đó) chỉ có điều khi họ về phe ông Cụ thì cái CN Marx ban đầu đã bị biến tướng thành CN Marx - Lê Nin (Lê-nin đã đánh tráo khái niệm ban đầu của Marx, theo tôi gọi là xuyên tạc ra). Sau đó ông Đang, ông Thảo, ông Tưởng đã viết sách định nghĩa lại CN Marx - Engel qua bản tiếng Pháp (không phải tiếng Nga) nhưng đến giờ CS cấm không cho xuất bản, đây là điều các bạn trẻ và tri thức cần phải tìm hiểu để biết CN Marx thực sự là gì !
      Còn một điều nữa là các từ điển Hán Việt, Pháp - Việt phải dùng từ điển của các tri thức thời Pháp hoặc tri thức miền Nam trước năm 1975 (không mang màu sắc chính trị) chứ không phải dùng từ điển của CS xuất bản bây giờ, vì nó đã đánh tráo các định nghĩa chuẩn ban đầu rồi. Thân ái !
  17. Đồng ý với bác tựa đề bài. Nhưng theo tôi, bác đã hiểu sai vài điều sau:
    - Engels không tặng cho Marx bộ phận duy vật biện chứng gì cả. Nếu bác hiểu "tặng" khi đề cập đến những tác phẩm của Engels như "Chống Duhring", "Biện chứng của tự nhiên" thì không đúng. Những tác phẩm đó là công trình độc lập của Engels phát triển phép biện chứng duy vật theo cách nhìn của mình. Marx không phản đối vì ông không sở trường bằng Engels trong lĩnh vực khoa học tự nhiên, hơn nữa trên những nét lớn, Engels viết đúng.
    Marx có phát triển phép biện chứng duy vật cho riêng mình. Có thể nhận thấy điều đó qua việc so sánh việc phân tích hàng hóa trong Tư bản (quyển 1) với "Khoa học logic" của Hegel, cũng như bản thảo toán học của Marx (về phép tính vi phân). Điều đáng tiếc và lạ lùng nhất là không thấy một bản thảo nào về Logic.
    - Duy vật biện chứng không có gì mới. Quả thật không có gì mới với duy vật, và với biện chứng. Nhưng kết hợp lại thì nó sẽ thành cái gì? B,S, không mới; Hồ, Hải, mới ư? Mà khi thành BS Hồ Hải thì thay đổi ngay bản thân các yếu tố cấu thành.
    - "Marx đã tưởng tượng một cách cảm tính mà không khoa học thực chứng". Tôi hiểu sơ sài rằng "khoa học thực chứng" là căn cứ vào số liệu thực tế để phân tích và nêu kết luận. Nếu thế thì quyển Tư bản là khoa học thực chứng...Ta cần đặt việc nghiên cứu của ông trong bối cảnh thời bấy giờ.
    - Marx có sai lầm, điều đó tất nhiên, nhưng chẳng lẽ gì cũng sai? Hiểu biết của tôi chưa tinh thành, nhiều thiếu sót và khiếm khuyết, nhưng khi đọc các tác phẩm lịch sử của Will Durant như "Nguồn gốc văn minh", "Bài học lịch sử", tôi cảm nhận luận điểm "Vật chất quyết định ý thức" là đúng, còn chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản có "Ý thức quyết định vật chất" thì tôi không hiểu. Nếu hiểu đó là việc loài người kiểm soát được ngày càng chắc chắn kết quả hoạt động của mình, thì điều đó chỉ xảy ra khi điều kiện vật chất đủ chín muồi và vì vậy, "ý thức quyết định vật chất" chỉ trong chừng mực ta ý thức được vật chất quyết định ý thức như thế nào một cách tường tận.
    Những người lãnh đạo cách mạng bao giờ cũng phải có cái mong muốn vượt quá hiện thực, thậm chí nôn nóng. Tôi thấy hoạt động thực tiễn của Marx và Engels có tính chất như vậy và cảm giác rằng điều đó để lại hậu quả cho những lớp người sau này.
    Nhưng việc người ta áp dụng chủ thuyết một cách sai lầm không đồng nhất với việc chủ thuyết đó sai lầm.
    Lý thuyết sẽ sai lầm khi đặt vào thì tương lai, nhưng bao giờ cũng có những yếu tố được giữ lại, vấn đề khó là giữ cái gì, bỏ cái gì, thêm vào cái gì, biến đổi cái gì thôi. Thế giới cứ trôi hoài hoàioài, tài liệu tích lũy ngày một đồ sộ, thế mà ở Việt Nam, phải thành thật rằng khoa học nói chung, khoa học xã hội nói riêng là rất tệ.
    ...Kết:
    1) Trong 3 bộ phận thì phần duy vật biện chứng duy vật là quan trọng nhất nhưng lại khiếm khuyết nhất.
    2) Có lẽ, hiểu Marx nhất không phải những người cộng sản, mà là những nhà KHOA HỌC "Tư bản" hiện giờ (trong lĩnh vực của Marx).
    Reply
    Replies
    1. Thanks,bevoi ! Hy vọng bevoi có nhiều bài phân tích hay như bài này, tôi học hỏi rất nhiều. À sao bạn chưa viết bài trên blogger của mình vậy ? Hay chưa thích hợp, hy vọng sớm được xem bài viết của bạn.
    2. This comment has been removed by the author.
  18. Bạn cứ viết đi chứ, ngại gì, viết đến đâu sau này sửa đến đấy ! Bạn mà cầu toàn viết chuẩn quá thì chắc đến già mới viết được. Thanks so much ! Tớ cũng đang định viết nhưng chưa thích hợp vì vẫn còn vướng cơm áo gạo tiền. Đành chờ bao giờ rỗi thì viết vậy ! Giáo dục VN nó hỏng từ năm 1954 rồi (trừ miền Nam thời VNCH còn sót lại) chứ không phải bây giờ mới hỏng. Tất cả nó giả dối từ trong trứng mà ra cả. Đó là thứ tội lỗi khó tha thứ được cho thế hệ con cháu sau này. Còn ông Đại, và ông Dũng chắc có đi du học ở phương Tây nên có tư tưởng cấp tiến. Để tớ xem thử.
    Chúc Bác Hải năm mới có nhiều tham luận hay, mới và lạ.
    Chúc các bạn trẻ có nhiều tư duy cấp tiến ở phương Tây chia sẻ trên diễn đàn cho mọi người học hỏi. Thân ái !
    Reply
  19. This comment has been removed by the author.
    Reply
  20. This comment has been removed by the author.
    Reply
  21. This comment has been removed by the author.
    Reply
  22. @ Bần nông xứ Lừa:
    Xin lỗi vì đã xóa comment, vốn dĩ định sửa lại, bổ sung vài chỗ rồi post lại nhưng bạn đã đọc rồi thì thôi vậy.
    @ JC
    Quyển Tư bản rất hay, mặc dù nó cũ rồi, nhưng vẫn có ích. Chẳng hạn sự phê phán mạnh mẽ của nó giúp ta hấp thu tinh thần của tư duy phản biện (critical thinking). Hay có thể dựa vào chương tích lũy tư bản nguyên thủy (không nhớ tên chính xác chương đó, hiện tại không có quyển sách bên cạnh để tra cứu) của nó để nghiên cứu tình trạng lấy/cướp đất của nông dân Việt Nam. Rất tiếc hình như chưa ai làm cho dân ngoại đạo như mình xem.

    Về Marx thì ừ, ông lý thuyết lắm. Và bị giới hạn vào thế kỉ 19 trở về trước. Cho nên đừng quá tin những giải pháp thực tiễn ông đề ra. Chỉ nên xem trọng những phân tích của ông về nền sản xuất tư bản chủ nghĩa trong thời đại đó, để có cái tương tự mà phân tích những vấn đề của hiện tại.
    Reply
    Replies
    1. Bevoi ! Bạn để lại cho mọi người đường link để vào tham khảo đê. Bạn xóa làm tớ chả tìm ra. Nguồn sách của hai ông Phan Dũng và ông Hồ Ngọc Đại tớ tra trên mạng không có. Thanks
    2. Xin post lại:
      - một ít về chủ nghĩa Marx mà khi xem (nghe và coi transcript) thấy rất khác so với các bài giảng gây buồn ngủ của Việt Nam, có thể tìm ở đây: http://oyc.yale.edu/sociology/socy-151#sessions

      - Nếu quan tâm đến phép biện chứng duy vật, tư duy hệ thống v.v..., có thể tìm thấy một cách gián tiếp nhiều điều hay qua môn học ở đây: http://cstc.vn/index.php Ở đó có một cuốn sách "Suy nghĩ về tư duy" cho phép download thoải mái.
      Còn sách thì google "Bộ sách sáng tạo và đổi mới", "Phan Dũng". Xin nói trước là nó khá đồ sộ, đọc hơi mệt vì theo tôi, 1) tác giả hơi "tham" khi cái gì cũng muốn đưa vào, người đọc có thể ngờ ngợ là các phần có nối kết với nhau nhưng rất mờ nhạt, 2) văn phong tuy rõ ràng nhưng thiếu cuốn hút. Nói chung điểm trừ nhiều nhất ở phần trình bày. Không có link download miễn phí.
      - Các sách về giáo dục, cả quyển viết về tình dục là "Chuyện ấy", của Hồ Ngọc Đại đều gián tiếp thể hiện một phần của phép biện chứng. Văn phong rất đặc biệt, uyển chuyển nhưng nhiều khi thiếu tính chính xác, logic. Không có link download miễn phí. Danh sách đầy đủ có thể tìm thấy ở đây: http://www.xbook.com.vn/showcat.asp?CatID=267&Lang=VN&seach_filter=5&keyword=H%E1%BB%93%20Ng%E1%BB%8Dc%20%C4%90%E1%BA%A1i

      Một bài phản biện về Hồ Ngọc Đại có thể tìm thấy ở đây: http://zung.zetamu.net/2012/07/ph%E1%BA%A3n-bi%E1%BB%87n-gs-h%E1%BB%93-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1i/

      Tác giả bài đó chỉ căn cứ vào những bài báo khác để phản biện, không tìm đọc kĩ một tác phẩm nào, đó là một thiếu sót rất lớn. Tuy nhiên, bài đó gợi nhiều vấn đề phải suy nghĩ và giải quyết. Việc nhóm Cánh buồm thiếu đi môn Toán có nguồn gốc từ chuyện rất khó để hiểu phương pháp "từ trừu tượng đến cụ thể". Mới thoạt nhìn, phương pháp đó đồng nhất với chủ nghĩa hình thức trong toán học, gần gũi với trào lưu "Toán học mới" ở phương Tây những năm 1960.
      - Nếu như phép biện chứng phải bao gồm cả logic học lẫn nhận thức luận, thì các công trình của nhà tâm lí học Piaget rất quan trọng. Khi đọc một vài đoạn trích của Piaget, tôi cảm thấy rất gần với Marx (nhưng ở Việt Nam thì gần đây mới có quyển "Sự ra đời trí khôn ở trẻ em" được dịch hoàn chỉnh, thật lạ lùng làm sao!!!) . Tôi không biết có phải không, hình như các trào lưu giáo dục hiện đại của Âu Mĩ đều dính dáng tới Piaget.
  23. This comment has been removed by the author.
    Reply
  24. This comment has been removed by the author.
    Reply
  25. This comment has been removed by the author.
    Reply
  26. Xin lối mọi người. Nhưngx cmt của tôi quá dài và chiếm diện tích khu vực này. JC xin tổng kết lại với những con số chính xác hơn ở trang cá nhân này. Nếu @bé voi có nhã ý muốn đọc thì bạn có thể ghé qua địa chỉ facebook này của mình

    https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1444736362424972&id=405676302900910&stream_ref=10
    Reply
    Replies
    1. Hoặc bạn vào blog của tớ trên blogspot này. Tớ copy bài hoàn chinh vào blog mới lập rồi. Click trực tiếp vào nick JC sẽ ra profil và link dẫn đến blog JC của tớ.

      Nội dung của nó là phản bác lại lập trường của bác sỹ Hải trong việc nhìn nhận lại giá trị con người của Marx từ xuất thân, học vị tiến sỹ Luật của Marx tại trường đại học Trier cũng như Humbolt tại Berlin, cho đến các thành tựu nghiên cứu khoa học xã hội và triết học của ong để lại cho đời sau. , cũng như mối liên quan giữa vận dụng chủ nghĩa Marx vào cách mạng Nga của Lenin trong suốt chiều dài lịch sử thế giới trong thế kỷ 20 qua hai Thế Chiến I và II.
    2. Thanks JC ! Không nên nói phản bác, đó là cách nói cực đoan phủ nhận của CS. Ta nên nói tranh luận, hoặc nhận thức đối lập vì mỗi người nhận thức khác nhau nên có quan điểm khác nhau là điều bình thường trong cuộc sống. Đó mới là động lực phát triển của một xã hội văn minh, tiến bộ. Thân !
  27. Bài đó có tựa là "Karl Marx và Lenin" nhé.

    http://mentissanitas.blogspot.de/2014/01/karl-marx-va-lenin.html
    Reply
  28. Hehe, nghĩa là theo chủ nghĩa mác thứ thiệt thì đảng CS cũng phải cạnh tranh với các đảng phái khác và nó chỉ chiếm tỷ lệ ủng hộ tương đối ít chứ không phải là đảng CS là lực lượng lãnh đạo toàn diện và duy nhất á. Vậy cái xứ kia dùng hàng fake hả? Ngộ đa, thường người ta sản xuất và bán hàng fake khi nào và nhằm mục đích gì?.
    Reply
    Replies
    1. Tớ thì chả quan niệm hàng nào là thật và hàng nào là fake cả. Vấn đề đặt ra tại sao các nước TB phương Tây (kể cả Mỹ) vẫn cho Đảng CS tồn tại, chứng tỏ nó không hiếu chiến, cực đoan bằng CS ở các nước độc tài. Đấy là điều vô cùng quan trọng, Dân chủ là đây chứ đâu. Đảng nào thì Đảng mà không có có đủ phiếu dân bầu thì không được lãnh đạo, còn ở xứ Lừa thì ngược lại 100%. Đấy là số phận của dân tộc.
      Các Đảng phái chính trị đều chuyên nghiệp, họ đều có cương lĩnh, đường lối hành động bài bản, hệ thống, học thuyết chuẩn chứ đâu phải như bọn Bần Nông xứ Lừa điếu cần học chỉ cần quan hệ, tiền mà leo lên thôi. Còn ở Lừa, thì thuật Ngụy Biện nó tồn tại từ thời nhà ĐInh, Lý, Trần,... cho đến bây giờ còn khủng khiếp hơn thì làm gì có Trung Thực hay Chuẩn mực, đến mớ rau còn lừa lọc thì làm sao tiến hóa lên ông Người đây. Đó là bản chất của cả dân tộc !
  29. Việc phải cạnh tranh hay không, lại không phụ thuộc vào quyết định của lãnh xe đạo Đảng. Bạn có thể đọc lại bài "Karl Mảrx và Lenin" của tớ để biết sơ lược vì hai hai cuộc chiến tranh thế giới I và II xảy ra. Trật tự thế giới do bên thắng cuộc của hai cuộc chiến quyết định. Mảrx là một trí thức hàn lâm của thế kỷ 19, làm sao tiên đoán được đảng Xã hội hay cộng sản nào được thành lập vào thế kỷ 20, làm sao ông có khả năng bắt lãnh đạo các đảng này làm đúng như lời ông viết?
    Reply
  30. "... vì sao hai cuộc chiến tranh thế giới I và II nổ ra".

    Đồng thời nếu có thể thì bạn se xem kỹ những bức ảnh tớ post chung trong bài. Đó là những người biểu tình của Đảng cộng sản tại Đức chống lại cuộc biểu tình của Đảng quốc xã tưởng nhớ ngày Đức bị quân đồng minh ném bom chết 16000 người. Với người châu Âu, đảng quốc xã là đảng cánh hữu. Đangr cộng sản là đảng cánh tả.
    Reply
  31. Oh ! JC làm sao lại đóng blog rồi. Tớ đang định tìm đọc mấy trang web về CN Marx của bạn thì bạn lại stop rồi. Chán thật.
    Cảm ơn Bevoi nhé, tớ đang load về nghiên cứu. Ah ! Bé voi có giữ được nguồn link mà JC giới thiệu ở blog của bạn ấy không? Từ Tết tới giờ bận quá chưa copy được nguồn của bạn ấy. Thanks so much
    Reply
  32. Hôm nay các think tanks của đảng bắt đầu lên tiếng: 'Dân một đằng, chính quyền một nẻo'. Trích:

    "...Bất cứ một chính thể nào nếu bị dân quay mặt đi và không ủng hộ sẽ không có cơ hội tồn tại, theo ý kiến của một nhà xã hội học từ Việt Nam.
    Lịch sử cho thấy các chính thể cộng sản ở Liên Xô cũ và khối Đông Âu trước đây, và các nước độc tài ở Bắc Phi và Trung Đông trong Mùa Xuân Ả-rập gần đây sụp đổ vì "xa rời" nhân dân, ông Nguyễn Đức Truyến nói...

    Gần đây, một nhà Việt Nam học từ Sài Gòn, giáo sư Bấm Trần Ngọc Thêm nêu quan điểm cho rằng Việt Nam có xu hướng ưa một sự chuyển đổi xã hội và thể chế "từ từ, không xáo trộn" hơn là "đột biến", có thể gây "đổ vỡ lớn" như ở phương Tây.
    Hôm 31/01/2014, giáo sư Thêm, hiện là Giám đốc Trung tâm Văn hóa học Lý luận và Ứng dụng, Đại học Quốc gia TPHCM, nói với BBC:
    "Đặc biệt với Việt Nam, nó là nền văn hóa âm tính, và cách biến đổi của nó là từ từ, không xáo trộn, không gây những đổ vỡ lớn. Trừ những giai đoạn xung đột bên trong bên ngoài, ví dụ như chống giặc ngoại xâm, thì nó lại là chuyện khác, còn khi nội bộ với nhau thì nó là sự biến đổi từ từ..."
    Reply