Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

THOÁT TRUNG LUẬN

Bài đọc liên quan:
Nhìn lại lịch sử cận đại của thế giới và Việt Nam, cũng như khu vực Đông Nam châu Á, địa chính trị, và cơ hội chúng ta thấy gì? Hãy điểm nó lại một cách khách quan để nhìn nước Việt đến vài thế kỷ tới xem sao? Đó là mục đích của bái viết này.
Địa chính trị và lịch sử
Các quốc gia Đông Nam Á khác, như Nam Dương(Indonesia) và Mã Lai Á nhờ địa lý tách ra khỏi bán đảo Đông Dương, nên bị thực dân Âu châu nhảy vào sớm hơn, từ đầu thế kỷ XVI. Cụ thể là Mã Lai Á thì Hà Lan bước chân vào năm 1511. Nam Dương cũng được Bồ Đào Nha đặt chân đầu tiên vào năm 1512. 
Miến Điện, một quốc gia có đường biên giới với Trung Hoa, nhưng gần với Ấn Độ và tiếp giáp giữa Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương cũng phải đến đầu thế kỷ XIX mới bị người Anh xâm chiếm ra khỏi sự quan tâm của Trung Hoa.
Ngay cả Ấn Độ có cùng đường biên giới hiểm trở với Trung Hoa, mà Ấn Độ là một nước lớn, nhưng cũng mãi đến khi Trung Hoa suy yếu vào cuối đời nhà Thanh thì các cường quốc châu Âu gồm: Bồ Đào Nha, Hà Lan, Anh và Pháp mới có thể xâu xé Ấn Độ vào cuối thế kỷ XVIII.
Cũng có địa chính trị cùng đường biên giới với Trung Hoa là bán đảo Đông Dương, nên cũng chịu dưới sự quan tâm đặc biệt của Trung Hoa từ ngàn năm trước.
Lịch sử Việt Nam đúng chỉ có khoảng 2.600 trăm năm, trong đó hơn ngàn năm bị đô hộ giặc Trung Hoa. Trong những khoảng trống không bị đô hộ đó, Việt Nam chưa bao giờ độc lập với Trung Hoa, mà phải quan hệ kiểu thiên triều và chư hầu, theo dạng triều cống và lãnh ấn chỉ chủ dụ từ Trung Hoa. 
Chỉ có một giai đoạn duy nhất từ giữa thế kỷ thứ XIX, khi cuối triều nhà Thanh suy yếu, Trung Hoa bị chia năm xẻ bảy bỡi các cường quốc châu Âu: Hà Lan, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Anh Quốc và kể cả Nhật Bản, lúc ấy Việt Nam mới bị sự dòm ngó của Pháp và xâm lược Đông Dương.
Khi Trung Hoa có nền Cộng Hòa xuất hiện do Tôn Trung Sơn lãnh đạo vào năm 1912, cũng là lúc suy thoái kinh tế toàn cầu 1929 - 1933 ập đến. Ba thập kỷ người Trung Hoa có nhiều nội loạn, vả lại chịu dưới sự xâm lược của người Nhật. Nên Trung Hoa không đủ sức dòm ngó đến Đông Dương và Miến Điện.
Sau chiến tranh thế giới II, người Pháp thất trận, Trung Hoa thành lập 1949, cũng là lúc họ bắt đầu quan tâm đến Đông Dương. Dù họ còn rất yếu do nhiều lý do khách quan và chủ quan của cách cai trị của Mao, nhưng Trung Hoa đủ mạnh để tranh đoạt bá vương và cùng với Hoa Kỳ để đi đến Thông Cáo Thượng Hải 1972 ăn chia Đông Dương và khu vực, cũng như toàn cầu.
Sau 30/4/1975, có một giai đoạn ngắn đến 1990, Việt Nam không bang giao với Trung Hoa nhờ vào sức mạnh của Liên Xô. Nhưng khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, thì Hội Nghị Thành Đô lại làm cho Việt Nam trở lại thời kỳ bằng mặt, nhưng không bằng lòng với Trung Hoa. Hiện nay thì ai cũng thấy rõ ràng chính sách ngoại giao đa phương - dĩ bất biến ứng vạn biến của Tôn Tử - đang là cách mà nước Việt đang đương đầu với Trung Hoa.
Cơ hội
Qua những điều đã điểm ra ở trên, cho ta thấy các nước nhỏ quanh Trung Hoa có cùng biên giới rộng lớn với họ đều được họ xem là vùng đệm và chư hầu trong quan hệ ngoại giao.
Điều đáng lo lắng nhất với các quốc gia cùng biên giới với Trung Hoa là, không bao giờ Trung Hoa muốn các quốc gia này hùng mạnh để dễ bề thao túng và cai trị. Hãy điểm lại mà xem, Việt, Miên, Lào, Bắc Hàn, Mông Cổ, Bắc Hàn, Hồi Quốc Pakistan. 
Và kể cả Miến Điện, một quốc gia hùng cường vào 2 thập niên 1960s và 1970s nhưng cũng bị Trung Hoa chi phối làm cho kiệt quệ, và chỉ mới đổi mới xoay chuyển chính trị bằng cách chuyển dời, xây dựng thủ đô mới để tránh những bí mật quốc gia bị tiết lộ với Trung Hoa mới từ chối được cái dự án 2,5 tỷ đô la làm đường ống dẫn dầu từ Yangon đến Vân Nam, và thay đổi thể chế chính trị triệt để tách khỏi Trung Hoa như hôm nay. Một sự thay đổi Miến Điện mà thế giới kinh ngạc, nhưng là bài học Thoát Trung Luận cho Đông Dương nói chung và Việt Nam nói riêng.
Báo cáo kinh tế thế giới của Ngân Hàng Thế Giới vào ngày 13/6/2013 cho thấy nợ tư trong nước của Trung Hoa cao nhất thế giới, lên đến 160% GDP. Việt Nam cũng không khá hơn với 110% GDP của nợ tư trong nước. Nhiều chuyên gia kinh tế trong và ngoài nước đang dự đoán một Trung Hoa hạ cánh nặng nề, và một tia hy vọng sáng sủa cho các quốc gia quanh khu vực có thể làm cuộc Thoát Trung Luận với Trung Hoa mà, lâu nay theo kiểu ngoại giao họ luôn tự cho mình là thiên triều.
Sự suy yếu của Trung Hoa trong những năm tới là có thực, không mơ hồ, do nền kinh tế định hướng xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Hoa gây ra không chỉ ở Trung Hoa mà ngay cả ở Việt Nam sau khi sao chép 23 năm qua. Dù khó khăn, nhưng đó là cơ hội cho Việt Nam rất lớn để làm cuộc Thoát Trung Luận.

Nhìn lại lịch sử cận đại của Việt Nam và Trung Hoa, thời nhà Nguyễn kéo dài 143 năm - từ 1802 đến 1945 - đất nước Việt hùng cường nhất mọi thời đại. Bở cõi được mở rộng đến Mũi Cà Mau, Hoàng Sa Trường Sa vững vàng không sợ họa xâm lăng, mà còn dẹp được khu vực phía Nam của người Hoa Minh Hương trấn giữ. Chúng ta không phải lệ thuộc Trung Hoa cũng một phần lớn là khi đó nhà Thanh suy tàn, và nhà Nguyễn của ta có chiến lược ngoại giao khôn khéo với cả các lâng bang và cả với thực dân châu Âu. Điều này lịch sử cần nhìn nhận trung thực và công bằng với nhà Nguyễn. Như vậy, chúng ta đã Thoát Trung rồi, sau khi Quang Trung thay đổi chữ viết từ Hán sang Nôm, thì Nhà Nguyễn thoát theo. Sao giờ này ta lại phải chịu một lần nhục cho tổ quốc và dân tộc?
Bài học và phương án Thoát Trung Luận
Từ thế kỷ XIX ở Nhật Bản, có ông thầy giáo Fukuzawa Yukichi đã viết và đưa ra chiến lược Thoát Á Luận. Các vị minh quân của nước Nhật đã đi theo và họ đã thành công như hôm nay, một phần nhờ địa chính trị. Nhưng có một quốc gia khác có địa chính trị giống Việt Nam - Miến Điện - họ đã và đang làm cuộc Thoát Trung Luận đến nay rất tốt.
Có thông tin cho rằng sở dĩ Miến Điện thoát được Trung Hoa là nhờ họ dời trung tâm hành chính quốc gia từ thủ đô cũ là thành phố Yangon đến Naypyidaw là do những trung tâm hành chính quốc gia Miến Điện dưới thời Thein Shwe là do Trung Hoa viện trợ và xây cất. Họ phải dời đô vào nơi an toàn, để bảo mật quốc gia, sau đó mới tính chuyện chuyển đổi thể chế chính trị, thì mới an toàn cho đất nước họ và Thoát Trung Luận mới thành công. 
Liệu rằng, những cơ sở hành chính quốc gia Việt được Trung Hoa giúp xây dựng thời chiến tranh có đảm bảo bí mật quốc gia?
Năm 2010, ở Việt Nam rộ lên việc di dời trung tâm hành chính quốc gia ra khỏi Ba Đình, nhưng một số thành phần ưu tú và trí thức Việt Nam lại cho là sai lầm. Rồi mọi chuyện rơi vào quên lãng.
Hôm nay, tình hình nước Việt như ngàn cân treo sợi tóc - kinh tế xem như đang trên đà sụp đổ hoàn toàn, chính trị rối ren vì nạn bè phái tranh ngôi đoạt vị - mà chuyện quốc sự quan trọng nhất là làm sao Thoát Trung Luận, thì đất nước mới mong thái bình, dân tộc mới mong thịnh vượng và độc lập tự chủ.
Trong lúc kinh tế khó khăn, chuyện xây dựng trung tâm hành chính quốc gia mới là điều nên làm, để vực nền kinh tế và tạo công ăn việc làm cho xã hội. Một công đôi việc vừa vực nền kinh tế quốc gia, vừa giúp cho tiến trình Thoát Trung Luận đẹp cả đôi bề.
Lý thuyết nhị nguyên luận trong triết học đã được người Mỹ áp dụng trong việc tạo ra hình thái chính trị xã hội cho một hời kỳ mới mà họ gọi là trật tự mới cho những thời đại tiếp theo rất thành công. Âm dương, nước lửa, trời đất, phá và xây, v.v... Cộng hòa và Dân chủ là 2 trường phái để xây dựng Hoa Kỳ ngày nay theo Nhị Nguyên Luận rất triết học và rất thành công. 
Người dân Việt hiếu hòa, không ai muốn và cũng chưa có lực lượng nào đủ sức để giành quyền lãnh đạo với đảng cầm quyền hiện nay. Đừng nên xem dân mình là thù địch vì quyền lợi cá nhân. Đã đến lúc cần phải tách đôi đảng cộng sản ra làm 2 đảng và cần một hành động cụ thể như Miến Điện để làm cuộc Thoát Trung Luận hoàn hảo, khi cơ hội bắt đầu hé mở ở chân trời - đó là một Trung Hoa đang và sẽ suy yếu. Thiên thời, nhân hòa lòng dân muốn và chỉ còn việc tạo ra địa lợi để biết chớp lấy thời cơ. Nếu không, 300 năm hay 1.000 năm nữa quan hệ Trung - Việt vẫn theo kiểu mà ngàn năm trước không thay đổi.


THOÁT TRUNG LUẬN(2)

Hình ảnh ông cựu chủ tịch nước - Nguyễn Minh Triết - mặc Hoàng Bào trong lễ bế mạc Hội nghị APEC tổ chức ở Hà Nội, lần thứ 14 vào ngày 19/11/2006 là một dấu hiệu cho thấy tư duy Thoát Trung Luận của ông tại diễn đàn lớn này - Ảnh của AFP
Câu chuyện Thoát Trung Luận là câu chuyện lớn cho cả tổ quốc và dân tộc. Nó không chỉ có liên quan đến cơ hội, thời thế, mà còn liên quan đến cả tư duy và hành động của lãnh đạo, nhân dân cần phải thoát ra khỏi cái quán tính tư duy bao đời hằn sâu trong tâm khảm.
Trong phần Thoát Trung Luận mà tôi đã viết hôm 28/6/2013 chỉ là nói đến thời cơ - thời thế và cơ hội - sau khi điểm qua lịch sử, địa chính trị của khu vực và bài học của Nhật Bản cách đây 2 thế kỷ, và bài học của Miến Điện hôm nay. Trong bài viết này tôi xin bàn đến tư duy của lãnh đạo và dân tộc. Vì cuộc cách mạng tư tưởng luôn phải đi trước cách mạng xã hội một bước, tư tưởng mà không thông thì đừng hòng làm được bất cứ cái gì.
Chúng ta bắt đầu từ văn hóa
Văn hóa là nguồn cội của tư duy. Như tôi đã viết, văn hóa duy tình kiểu làng xã, tiểu nông của Việt Nam chỉ quanh quẩn bỡi cái ăn chắc mặc bền, mà không hoặc khó dám nghĩ đến chuyện thay đổi cái cũ, để tìm cái mới tốt đẹp hơn. Chỉ khi nào vận đến cùng thì mới dám nghĩ đến chuyện phải tự cứu lấy mình, bằng cách thay đổi lề lối làm việc và chọn phương cách mới.
Chính cái quan điểm văn hóa duy tình, làng xã bám vào gốc rạ để sống, hòng tìm một sự bền lâu này nó đã là một quán tính tư duy trong mỗi con người Việt Nam, từ lãnh đạo đến cùng đinh không dám có sự thay đổi và bức phá, ù lì trong cái túng cùng cả nghèo hèn và nhược tiểu.
Điểm lại lịch sử, hầu hết các cuộc cách mạng của dân ta cũng chỉ xảy ra khi và chỉ khi cái chén cơm của mỗi người đều bị mất trắng, đời sống của toàn dân bị cơ cực đến tận cùng. Thời phong kiến các đời cũng vậy, mà thời Pháp thuộc cũng thế. Ba mươi tám năm qua, sau thống nhất đất nước cũng không hơn, chỉ sau khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, không còn chỗ để ăn xin, nên đảng cầm quyền mới nghĩ và hành động để cỡi trói cứu lấy quyền lợi bền lâu của mình.
Nhưng sau khi cỡi trói thì cái tư duy làm nô lệ và cầu viện ngoại bang vẫn còn khắc vào tâm khảm, nên mới có cái Hội nghị Thành Đô 1990, để đảng cầm quyền tìm một chỗ nương náu yên thân. Thời nội chiến từ 1954 đến 1975 cũng vậy, cả 2 miền Nam Bắc, các lãnh đạo Việt cũng kẻ Bắc tìm sự nô dịch với Liên Xô và Trung Hoa, người Nam bám vào sự viện trợ của Hoa Kỳ để tranh bá. Cuối cùng nhân dân là người thua cuộc. Để hôm nay, chúng ta lại phải hầu hạ và tôn thờ Trung Hoa một cách mù quáng.
Cho nên, cái cần kiếp ngay từ bây giờ là, phải đào tạo một thế hệ có tư duy thoát ra khỏi cái văn hóa bần nông, làng xã và duy tình này. Cần duy lý, tự lực cảnh sinh để tự cường đứng dậy đi thẳng lưng như người ở đồng bằng, chứ không đi lom khom như ngàn năm nay của người sơn cước.
Rất dễ để kiếm tìm những bài viết của các học giả, hay trí thức đến sinh viên nhìn sự việc cảm tính hơn là duy lý. Và dân gian nước mình cũng có những câu ca dao lột tả rất rõ về điều này - Thương nhau cũ ấu cũng tròn/Ghét nhau trái bồ hòn cũng méo.
Vấn đề quán tính tư duy
Hơn một năm trước, tôi viết bài quán tính tư duy là cái làm cho đám đông vô thức bị tầng lớp tinh hoa xỏ mũi kéo lê dân tộc đi từ khổ nạn này đến tai ách khác. 
Nhưng nếu nhìn lại, thì cái quán tính tư duy cũng làm cho tầng lớp tinh hoa của đất nước Việt Nam bao đời nay vẫn còn trong ao tù nước đọng.
Ngàn năm trước dưới ách đô hộ của Trung Hoa, lãnh đạo bao triều vua vẫn chịu thần phục, triều cống phương Bắc dù dân khí có hùng cường đánh đuổi được giặc phương Bắc ra khỏi bờ cõi.
Điểm lại lịch sử công tâm, chỉ có triều Nhà Nguyễn gần đây mới có chuyện độc lập tự chủ, mở mang bờ cõi đến Cà Mau, Trường Sa, Hoàng Sa và biển Đông thuộc về ta mà bao triều đại trước đó, và cả ngay bây giờ cũng không thể sánh bằng. Đó cũng nhờ một phần Nhà Thanh bên Trung Hoa suy tàn, và Nhà Nguyễn nước ta có tư duy thoát Trung Hoa.
Sau Nhà Nguyễn suy tàn, nước ta rơi vào ách thực dân Pháp, những hòa ước Pháp Thanh cũng phải lấy bản gốc triều Nguyễn để ký kết về biên giới, biển đảo. Nhưng các tinh hoa làm cách mạng thoát Pháp vẫn cứ mang tư duy cậy nhờ ngoại bang, để đẩy dân tộc vào máu lửa chiến tranh, và nhân dân vẫn là người thua cuộc.
Bây giờ cũng thế, sau hội nghị Thành Đô 1990 tạm giúp ổn định không chiến tranh được 23 năm nay. Nhưng gần đây nguy cơ này lại đến. Đầu tháng 6/2013 này lại có cái ký kết vịnh Bắc Bộ với Trung Hoa, nhưng chữ ký chưa ráo mực thì tàu hải giám Trung Hoa đã tấn công ngư dân ta ngay trên vịnh Bắc Bộ. Câu chuyện chủ tịch nước phải đi thăm Hoa Kỳ vội vả vào 25/7/2013 này nói lên tất cả những thất bại về quan hệ kiểu nương nhờ ngoại bang trong cái tư duy của lãnh đạo của ta hiện nay. Trong khi đó, dân khí mới là rường cột của quốc gia, thì chính quyền lại thẳng tay đàn áp. Một tư duy có bản chất nô lệ, có quán tính từ ngàn xưa vẫn còn mãi đến hôm nay.
Nếu còn tư duy nô lệ như thế thì ngàn năm sau không hy vọng gì đất nước ta có thể tự lực, tự cường, đứng thẳng người như Nhật, Hàn hay một số quốc gia trong khu vực kể cả Miến Điện và Cambodia.
Chính trị là một nghệ thuật của sự có thể - Otto Von Bismarck - vấn đề là cần nâng nghệ thuật này bằng tư duy tới hạn từ những vấn đề mà tôi đã lược ra ở trên.

Ngay cả nước Pháp có cuộc phá ngục Bastille vào ngày hôm qua cách đây 224 năm, mà mọi người cứ tưởng là cuộc cách mạng dân chủ tư sản dẫn dắt nhân loại từ bỏ phong kiến đến nền cộng hòa, thì cũng phải diễn ra chậm hơn cuộc cách mạng Trà Boston của Hoa Kỳ đến 16 năm. Nhưng Nã Phá Luân đã đưa nước Pháp trở về thời đại phong kiến một lần nữa, sau thế chiến thứ hai nước Pháp mới có nền cộng hòa thực sự. Trong khi đó, Hoa Kỳ đi một mạch trước cả châu Âu và Pháp để đến cường quốc số một toàn cầu là chuyện đáng để kính trọng hơn tất cả.

Nói lên điều này để thấy việc thoát ra khỏi cái quán tính tư duy không dễ ngay ở các quốc gia tiên tiến phương Tây. Nó càng khó hơn với Việt Nam, nếu hệ thống tuyên truyền của đảng cầm quyền mãi còn tư duy nô dịch.
Muốn cỡi trói văn hóa nô dịch và tư duy bần nông làng xã hành động thế nào thì lại liên quan đến nghệ thuật của sự có thể. Hẹn ở phần ba cho đề tài Thoát Trung Luận này. Chúc dân tộc này một tương lai tốt đẹp.
 
 

THOÁT TRUNG LUẬN(3)

Tại sao gần đây báo chí rộ lên tình hình thanh niên trốn nghĩa vụ quân sự? Dân thì mất lòng tin đảng cầm quyền và nhà nước của đảng lập ra vì tham nhũng và tha hóa. Thế thì sức mạnh của một đất nước còn gì? Phải làm gì về chính trị để giải quyết sức mạnh toàn dân, vực đất nước và dân tộc qua cơn tai kiếp vừa khủng hoảng chính trị, vừa khủng hoảng kinh tế này?

Tại sao cuộc khủng hoảng kinh tế châu Á cuối thập niên 1990s của thế kỷ trước, chính phủ Thái lan và Hàn Quốc kêu gọi nhân dân giúp sức, thì người dân sẵn sàng gom vàng, tiền tiết kiệm của mình để cứu nền kinh tế và cứu đất nước của họ ra suy thoái? Trong khi nước ta đang lúc suy thoái cùng cực về cả chính trị lẫn kinh tế thì người dân thờ ơ, và thanh niên quay mặt với tổ quốc và dân tộc?
Hầu hết các tổ chức nhà nước trên thế giới đều thua lỗ, và ăn bám vào tiền đóng thuế của dân, ngay cả ở các nước tiên tiến, và đây là nơi để nạn tham nhũng và tha hóa hoành hành. Cho nên, ở bất kỳ quốc gia nào dù trong sạch đến số 1 toàn cầu thì nạn tham nhũng vẫn sống và tồn tại. Ở một xã hội mà quyền sở hữu cá nhân bị tước đoạt, tỷ lệ các tổ chức kinh tế, chính trị, văn hóa, giáo dục, công, nông nghiệp, v.v... là của công quyền nắm giữ, thì đó là cái nôi phục vụ cho tham nhũng, và tha hóa.
Sức mạnh của một xã hội là ở sự giải phóng quan hệ sản xuất và tư liệu sản xuất, chứ không phải là nhà nước và đảng ôm quan hệ sản xuất và tư liệu sản xuất về riêng cho mình. Tham nhũng và hũ hóa đã là căn bệnh của nước Việt từ 38 năm qua, chứ không chỉ hôm nay. Nhưng hôm nay nó trở thành nạn dịch là nhờ vào cuộc cách mạng internet cho thấy rõ hơn, và bệnh đã đến lúc không còn thuốc chữa. Đó là hậu quả của một nền chính trị thối nát phục vụ cho cái xấu.
Vấn đề hiến pháp
Chính trị là nghệ thuật của sự có thể. Như tôi đã chứng minh rằng, sức mạnh của một đất nước không phải là của các chủ thuyết hình thành nên chế độ, hay do chính khách nặn ra để phục vụ quyền lợi thông qua chính đảng của mình đang cầm quyền. Vấn đề sức mạnh rường cột của một quốc gia là dân khítư duy của cộng đồng dân chúng và quan lại, chứ không phải cái gì khác.
Bằng chứng cho những vấn đề trên là nước Mỹ chưa bao giờ vỗ ngực đi theo chủ thuyết nào. Tên nước Mỹ cũng không cho thế giới thấy rằng họ theo chế độ kiểu nào - Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ: United States of America. Nhưng các quốc phụ của nước Mỹ chỉ đơn thuần xây dựng nước Mỹ theo tuyên ngôn độc lập và hiến pháp mà họ đã cùng nhau soạn thảo. 
Lâu nay mọi người đã quá nhầm tưởng hiến pháp chỉ đơn thuần là luật cơ bản. Nhưng khác với những hiến pháp của hầu hết các quốc gia trên thế giới, hiến pháp nước Mỹ không chỉ đơn thuần là một bộ luật cơ bản. Nó còn là một hợp đồng khế ước của chính khách với nhân dân và tổ quốc của tất cả mọi giống dân từ thiểu số đến đa số cùng về Tân thế giới - nước Mỹ để kiếm tìm mảnh đất tự do dân chủ - rằng, họ phụng sự cho một quốc gia do dân, vì dân và của dân hùng cường đi đến lãnh đạo toàn cầu, với tinh thần Tổ Quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm.
Hiểu vấn đề hiến pháp một cách đơn giản đúng với bản chất của nó, để từ đó chúng ta có thể đi đến vấn đề chiến lược quốc gia dài hạn. Thế thì vấn đề hiến pháp của Việt Nam phải tập trung vào sửa đổi những vấn đề cốt tử nào?
Đầu tiên của hiến pháp là phải tập trung vào vấn đề này: "Một nước Việt Nam độc lập, tự chủ, tự cường, và của dân vì dân do dân, mà không vì bất cứ chủ thuyết, đảng phái, chế độ nào cả". Trong một rừng chủ thuyết triết học của nhân loại từ khi khai sinh lập địa của loài người, chủ thuyết nào cũng có cái hay, cái dở. Hãy chọn cái hay mà học, mà thực hiện. Cái dở, cái sai nên loại bỏ. Ấy mới là lãnh đạo anh minh biết yêu nước thương nòi.

Nói như thế, không có nghĩa là một đất nước không có đảng phái chính trị, mà là cần nhiều đảng phái chính trị nữa là khác. Và các đảng phái chính trị đó phải vì tôn chỉ này trong ứng cử và tranh cử công minh hợp pháp, theo đúng quy luật mâu thuẫn và phát triển của triết học. Vì không có cái gì độc tôn mà đúng với quy luật triết học, và sẽ lụi tàn là điều tất yếu. Trên cơ sở đó, chúng ta mới có những chiến lược lâu dài không thụ động, không vụ lợi cá nhân, đảng phái hay bất kỳ một phe phái của ngoại bang nào muốn xen chân vào tổ quốc này.
Thứ hai là hiến pháp phải giải phóng sức dân. Để giải phóng sức dân thì không có gì ngoài việc công nhận quyền sở hữu cá nhân - bản chất của mọi loài đã thành quy luật. Vì không ai phải bỏ công cho việc cha chung không ai khóc. Chỉ có những kẻ phản động - phản lại quyền và lới ích của quốc gia dân tộc - mới còn bám víu vào sở hữu công toàn dân để xà xẻo, tư túi trên xương máu dân tộc và tài nguyên của quốc gia. Trong cái chung phải phục vụ, nó phải mang lại quyền lợi cho cái riêng của mỗi thành viên trong xã hội, thì mới có động lực để thúc đẩy cái riêng dốc toàn tâm, toàn ý mà phụng sự cho cái chung. Đó là triết học biện chứng.

Thứ ba và cuối cùng là, hiến pháp Việt nam phải tạo ra một sân chơi rạch ròi cho tam đầu chế của đất nước, để tạo dựng một bầu không khí chính trị công bằng cho mọi công dân sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật. Việc điều hành đất nước với chiến lược lâu dài, hằng định theo những quy luật khoa học, chứ không theo bất kỳ của một ý chí chính trị nào, của đảng phái nào đưa ra vì quyền lợi của đảng phái hay tổ chức chính trị ấy.

Với việc dựng xây hiến pháp như trên việc tiếp theo cần phải làm là thực hiện sự thay đổi chính trị. Vì kinh tế sụp đổ hôm nay là do lỗi chính trị sai lầm làm kinh tế đi sai đường, không thuốc chữa, chứ không phải lỗi của việc điều hành kinh tế.

Vấn đề cốt tử là chuyển đổi chính trị

Để thực hiện những điều trên, như tôi đã viết, nên tách đôi đảng cộng sản đang cầm quyền tại Việt Nam ra thành 2 đảng. Chỉ có cách này mới không tổn hại đến tổ quốc và dân tộc có nguy cơ đổ máu một lần nữa.

Tại sao phải tách đôi? Vì bản chất của đảng cộng sản ở Việt Nam không còn là cộng sản nữa, mà chỉ là một tôn giáo phục vụ cho quyền lợi của các con chiên đang lợi dụng đảng, để đi theo một hình thái chính trị xã hội nửa tư bản hoang dại, nửa phong kiến tập quyền. Nó đang mất tính chính danh ban đầu của nó, và nó đang đi ngược lại quyền lợi của quốc gia dân tộc, vì nó tự đặt ra hiến pháp sai quy luật để phục vụ cho quyền lợi của nó. mà không vì quốc gia dân tộc.

Sau khi tách đôi nó ra, việc đặt tên cho chúng có thể là đảng bảo thủ và đảng cấp tiến. Mỗi đảng phái nên có tôn chỉ hành động có tính chiến lược lâu dài, có tính trường phái triết lý cho vận mệnh của quốc gia, không nên là một tôn giáo duy ý chí theo chủ thuyết này hay chủ thuyết nọ, để ứng cử, tranh cử theo một chiến lược lâu dài của mình, nhằm phụng sự cho tổ quốc và dân tộc, mà tôi đã đề ra ở trên một cách công minh và toàn tâm, toàn ý. Đây là con đường tất yếu phải đến của mọi hình thái chính trị xã hội, vì nó là đúng quy luật triết học.

Bây giờ ở trên đất nước Việt Nam không có ai có sức mạnh cứng và mềm như tập hợp của những thành viên thuộc đảng cầm quyền. Thực hiện chuyển đổi chính trị bây giờ là thời điểm thích hợp nhất, nếu không, e rằng đất nước sẽ có biến, khi lòng dân và kể cả lòng quân không còn chỗ để sợ bất cứ cái gì, dù gươm kề cổ, súng kề tai, và lúc ấy thì đã muộn.

Chính trị luôn ù lỳ và chậm thay đổi hơn kinh tế. Vì chính trị là ý chí của con người, nó tùy thuộc vào yếu tố chủ quan của con người. Còn kinh tế là động, nó phụ thuộc vào quy luật bàn tay vô hình của thị trường khách quan cung cầu chỉ huy, mà không bị sự chi phối của ý chí con người. Quy luật kinh tế cung cầu chi phối cả những nền chính trị năng động nhất, kể cả Hoa Kỳ. Cho nên khủng hoảng tài chính và kinh tế cũng có chu kỳ, vì lòng tham vô đáy của con người làm khủng hoảng thừa cung mà thiếu cầu.

Nhưng một khi đã chuyển thành một nền chính trị năng động thì, các chu kỳ khủng hoảng kinh tế sẽ tức thì được ổn định nhanh chóng, và chính trị cũng vững vàng theo. Vì về mặt triết học, kinh tế quyết định chính trị, và chính trị tác động kiềm hãm hay thúc đẩy kinh tế phát triển. Các cường quốc của thế giới cấp tiến đã minh chứng cho điều này. Nước Mỹ trong cơn bạo bệnh năm 2008, làm cả thế giới suy sụp theo, nhưng hôm nay phục hồi nhanh nhất cũng là nhờ vào một nền chính trị năng động giúp kinh tế ổn định trong nạn suy trầm.

Trung Hoa "khỏe mạnh" là thế, với hơn 20 năm tăng trưởng kinh tế hơn 10%/năm, nhưng khi quy luật cung cầu của bàn tay vô hình trong kinh tế phát huy tác dụng, thì họ đang tiến thoái lưỡng nan, không biết cách nào để có thể tránh được một cuộc sụp đổ cả kinh tế lẫn chính trị.

Dân khí, dân trí và lòng tin mất thì mất cả thế kỷ để phục hưng, nhưng từ đói nghèo để đi đến giàu có thì chỉ cần thời gian bằng thập kỷ. Lịch sử Việt Nam đã chứng minh hùng hồn điều này.

Với những thay đổi từ tư duy đến hành động mà tôi đã viết trong 3 bài của loạt bài Thoát Trung Luận này, chắc chắn nền chính trị Việt Nam sẽ lấy lại lòng tin dân chúng trong nước, cộng đồng trên thế giới, và nước Việt sẽ hùng cường lâu bền.

Một khi đã có một chiến lược đúng đắn và bền lâu, thì chúng ta đâu còn sợ gì phải dựa vào ai, để chèo lái con thuyền của đất nước mãi chòng chành trong bão tố? Việc Thoát Trung Luận cũng đâu còn là quá khó, mà phải đi cầu cạnh, bang giao theo kiểu kẻ trên, người dưới?

Đây là một loạt 3 bài viết tổng thể cho một sự chuyển đổi tốt đẹp nhất, ít tổn thương nhất đối với nước nhà và dân tộc. Việc cụ thể hóa những gì tôi tâm tình ở đây cần phải có một sự chuẩn bị công phu, chi tiết gồm những dự án cho từng lĩnh vực từ chính trị đến kinh tế và cả văn hóa giáo dục, v.v... trong một xã hội pháp trị. Nó là một hành trình gian nan của chính quyền và dân chúng. Nhưng cho dù gian nan đến đâu, mà để hậu thế ghi ơn, cộng đồng quốc tế sửng sốt và nể nang như họ đã nhìn Miến Điện hôm nay, và Nhật Bản cách đây 2 thế kỷ, cũng như Hàn Quốc trong chỉ 4 thập kỷ qua, thì phải làm và mạnh dạn làm.

Loạt bài này như một nén hương xin kính gửi những oan hồn hơn 3 triệu dân Việt đã ngã xuống - dù ở bên này hay ở bên kia chiến tuyến, vì cuộc nội chiến 20 năm trong quá khứ, để có một nước Việt thống nhất hôm nay - hãy phù hộ cho tổ quốc và dân tộc này thoát khỏi cảnh chư hầu ngàn năm còn hằn sâu trong tâm khảm của mọi thế hệ.

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Đái giữa vết-thương


Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Hànhtrình (The Journey)

Từ mùa Bức Tường được dựng chớpnhoáng tháng 8 niên 1961 tới mùa nó sụp tantành thành trầmngâm dĩvãng tháng 12 niên 1989, quãng 5,000 côngdân Bên Đông đã tìm lối vượt nó sang Bên Tây (*1). Dù 700 số chúng xơi đạn GDR nát đầulâu và 300 dính mini-mìn USSR trọn đời quècụt, nhưng 4,000 cònlại vẫn maymắn hóa siêunhân của một thuở oaihùng (*2).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Lãnhtụ Bên Đông Bức Tường trước 12/1989 là những cánhân tráchnhiệm. Họ triểnkhai một vùng trắng phidoanh rộng 100m suốt dọc 150Km nó, với tường phụ inner-wall chắcchắn, cảnhbinh nón sắt dắt chó xồm, đất tưới sơn dẻo in dấu chân, hào chống cơgiới, cáp điện trần, tháp-canh, bãi mìn, lôcốt (*3).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Trước 12/1989 Trung Tướng quẩnquanh từng Bên Đông Bức Tường và xaxa ngắm, nhưng chưa từng muốn đụngchạm nó thậmchí bởi tòmò. Nó hầunhư lạnhtanh nguyhiểm quá (*4).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Tháng 3 niên 1963, phicông Horst Klein vượt Bức Tường bằng cách đánh-đu một đường-dây caothế cũ. Lúc mỏi tay, chàng nằm vắt bụng lên dây, nhích dần nhích dần, 200m títmù trên nóc các tháp-canh và lôcốt (*5).

Đúng vịtrí Bức Tường, Horst đéo bám nổi nữa. Nhưng chàng kịp đáp mẹ xuống Bên Tây, not Bên Đông, tài thật. Chúa phùhộ chàng. Chàng chỉ gãy some xương-sườn.

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Tháng 8 niên 1962, nhiđồng 18-tuổi Peter Fechter cùng một nhiđồng bạn cammưu trèo Bức Tường (*6).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Trèo Bức Tường không thựcsự khó. Bạn Peter vừa làm ngon. Nhưng phiên mình, Peter bị cảnhbinh Bên Đông pháthiện và khaihỏa.

Đã trườn thân qua đỉnh Bức Tường, mà Peter đéo đáp nổi xuống Bên Tây như đồnghương Horst Klein. Chàng rớt mẹ xuống Bên Đông, nơi chàng vĩnhviễn không thuộc-về. Chàng bị các sĩquan Grenztruppen bỏmặc cho chết tốt, sau khoảng một giờ gào như Nguyen Van Troi hoặc Michael Jackson. Chúa phùhộ chàng (*7).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Tháng 8 niên 1961, ngày 22, tròn một tuần since Bức Tường khaitrương, vàngson Ida Siekmann vinhhạnh là liệtsĩ đầutiên nó.

Mùa đấy, Bức Tường còn sơsài mộcmạc, không lôcốt tháp-canh, không cảnhbinh dắt chó (*8).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Ida ngụ tại lầu ba tòanhà #48 dãy chẵn phố Bernauer Strasse Bên Đông (*9). Dãy lẻ phố này thuộc Bên Tây, khốnkiếp.

Bốn giờ sáng, Ida ném đệm giường và áoquần và hànhtrang nàng qua Bức Tường, rồi vọt lao như một ông thiênmiêu bảnlãnh.

Ida đáp xuống Bên Tây thànhcông, nhưng đéo trúng tấm đệm giường, 24h trước sinhnhật tuổi 59. Chúa phùhộ nàng (*10).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Tháng 3 niên 1989, Winfried Freudenberg là liệtsĩ cuốicùng của Bức Tường. Đángnhẽ chàng cóthể chờ thêm tám tháng cho một hànhtrình thảnhthơi nhẹnhàng và đảmbảo, nhưng cơn sốtruột bấtngờ đã khiến chàng kiêncường xuấtphát trái khinhkhícầu tựchế nhằm Bên Tây (*11).

Không phải taychuyên, khinhkhícầu của Winfried vút tận mây đen, 2Km cao vòivọi đcm vòivọi. Chàng đáp xuống Bên Tây dĩnhiên, thậmchí rất xa Bức Tường, bétnhè máume và nínlặng. Chúa phùhộ chàng (*12).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Nhà đỏ (The Red House)

Ngôi Nhà xây gạch đỏ kiểu 189x-191x, bốn-tầng, một-hầm, không nét nào độcđáo đặcbiệt. Dưới trệt Ngôi Nhà có một tiệm hàng antique vintage, bán lăngnhăng những món đồ xưacũ (*20). Tiệm tên Dor.

Thằng Michey Nichey bạn Trung Tướng là sinhviên Đức gốc Serbia, ham cờ đam cờ chess và sưutầm antiques (*21). Trung Tướng vẫn chơi cờ-mù cùng nó, chấp nó 2 nước, cũng thua-thắng nhậpnhằng (*22).

Michey thường rủ Trung Tướng đến Ngôi Nhà, vào tiệm Dor, xem nó chọn đồ.

(Mời đọc tiếp sách Thiêndi)

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Thiêndi (The Exodus)

(Mời đọc tiếp sách Thiêndi)

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Khảihuyền (The Revelation)

Revelation 2.10: Do not fear what you are about to suffer. Beware, the devil is about to throw some of you into prison so that you may be tested.

Khảihuyền 2.10: Ðừng sợ điều các ngươi sắp phải gánhchịu. Này maquỷ sẽ quăng vài các ngươi vào ngục nhằm các ngươi được thửthách.

(Mời đọc tiếp sách Thiêndi)

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

(@2006)

Râu-xoắn một-chân

Râu-xoắn một-chân


Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Bôlão thường nằm/ngồi chăn bátánh cuối dốc Patiomkin, mạn trái nếu nhìn từ biển (*1).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Đó là một địađiểm nhạycảm, hànhkhất không đượcphép tùytiện bénmảng (*2). Chínhquyền thànhphố thường xua camnhông muitrần hốt sạchsẽ những mụnnhọt chếđộ, nếu có, quanhquất khuvực 1Km bánkính (*3).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Nhưng bôlão chưa-từng bị tóm. Một-chân, râu-xoắn, bẩn và nhàu, khét và rách, nó kiêncường bámtrụ danhlam, xuân như hè, mưa như nắng, tựtại hồnnhiên, nhẩnnha bấtkhuất, nạng gỗ dựng nghiêmtrọng cạnh sườn, sứt như cùi tay, mòn như da mặt (*4).


Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Chỗ bôlão nằm/ngồi baoquát cả hảiđăng Varontsov, cảng khách Blasco, và căncứ submarine X41 (*5). Tuần đôi lần, lâuđài trắng Taras Shevchenko hoặc cávoi đen Kamsamolets lừđừ vào bến hoặc lừđừ rời bến, còi hú ủm-ủm-ủm-ủm vangvang chục dặm, các bộđội mũ đuôi-nheo hoặc côngnhân ủng nhựa bé như ông mối chạy-tỏa như ông mối, kéo cáp bê dây tủnmủn chậmrãi lángcháng, sóng Chiornoe cuộn từng xoáy từng xoáy buồnbã hưvô (*6). Bôlão nói, lũ giặc, ta không đùa, pang, pang, lũ giặc.

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Nhà bôlão đâu Trung Tướng không rành. Cóthể ngay bên Novyi Pasiolac (*7). Cóthể ven Nidjni Dniepr phía Kherson (*8). Cóthể tận trên Tarakumba Caonguyên trậptrùng cừu lông bạc (*9).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Bôlão nhấm rượu, hầunhư xuyên ngày xuyên tháng, bằng một lọ nướchoa Troinoi 200cc lôi trong ve áo (*10). Tửulượng nó khiến Trung Tướng bănkhoăn. Côngdân Sô Liên 197x nạp alcohol theo đơnvị lít hoặc can, không ai uống lọ (*11).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Bôlão đong tiền không tồi, thậmchí xuấtsắc. Thithoảng, nó nghển đầu lắc vạt pađờsuy, mắt ngó mênhmông, nghênh tai hóng (*12). Những đồng côpếch nó, thau và kền, kêu lóccóc vuivẻ, thật vuivẻ (*13).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Trung Tướng thả bôlão một rúp (*14). Rúp giấy. Rồi chômhổm ngắm lòngvòng mồm nó. Khóm râu xoắn chưa hoarâm, hoặc đã nhuộm cầukỳ kínđáo, ngấm kỹ rượu baxu, đỏ thẫm như khấu bò (*15).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Trung Tướng nói, bao tuổi, bạn thân?

Bôlão đáp, tiền giấy?

Trung Tướng nói, giấy, một Ông Nin (*16).

Bôlão nói, 65.

Trung Tướng nói, mất cẳng hồi nào?

Bôlão nói, Stalingrad (*17).

Trung Tướng nói, anh biết trận đấy, giãbiệt byebye hai triệu chú hồngquân. Chúcmừng bạn thân, cụt mỗi chân.

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Bôlão nói, ta đến Stalingrad, contrai nhonhỏ thôngminh, bảy trungđoàn, không súng, không thằng-nào có súng (*18).

Ta hỏi trungđoàn-trưởng, súng đâu Valodia? Nó bảo, súng treo buồi mày ấy, Ivan chó thiến (*19).

Sông Volga, contrai nhonhỏ, mày tưởngtượng không, đang thốikhắm, vì máu binhnhì binhnhất. Vania hay Petia, Sasha hay Seriodja, 17 hay 51 (*20).

Sẩm-tối, hảiâu cánh-khoang lởnvởn lởnvởn lao lên lộn xuống, nhằmnhằm đớp những cục tiết dày cỡ miếng phômai tvarog, xong nôn liền khẹckhẹc khẹckhẹc. Ta quăng những túm thịt bùngnhùng bùngnhùng, đéo hiểu của bạn nào, khỏi boong hạmđội. Trungđoàn-trưởng nói, đạn đừng vứt, Ivan chó thiến, vứt xác thôi (*21).

Sao trungđoàn-trưởng gọi ta chó thiến? Chả rõ. Nó cựubinh nộichiến, tầm 45-47, hai congái xinhxinh, vợ Irina beobéo. Rầm. Nó bay mẹ sọ. Chín giờ sáng. Không đùa. Iob tvaiu mat. Không đùa (*22).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Trung Tướng nói, rốtcuộc, cụt cẳng thế-nào?

Bôlão nói, ngậm chút nhé, contrai?

Nó đưa Trung Tướng lọ Troinoi, mùi sộc hắc nhứcnhối kinhtởm. Nó bú nước xịt chuồng lừa, quân chó thiến (*23).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Trung Tướng nói, thủa anh đánh Saigonmekon, bọn anh đủ súng, nhưng đéo có đạn (*24).

Chínhxác bọn anh bắn mẹ hết đạn. Bọn anh bắn thâu đêm, tới trưa, nòng AK nhũn như mào gà. Giặc hết đạn cũng. Iob tvaiu mat (*25).

Bọn anh bật lê, trungđoàn-trưởng hô, tổquốc, hysinh. Địt mẹ thằng chó thiến. Tổquốc cặc gì. Anh đâm túibụi túibụi (*26).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Bôlão nói, trúng không?

Trung Tướng nói, anh đéo biết, anh đéo cần, anh đéo quantâm. Giặc anh đéo là Đức, đéo là Mỹ, đéo là Arab. Giặc anh là đồngbào (*27).

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Bôlão nói, mày không cụt gì?

Trung Tướng nói, sao không? Anh cụt buồi.

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Bôlão nói, ta xinlỗi, contrai.

Misha bạn ta cũng cụt buồi. Đang xungphong, nó sụp mẹ, gào, Vania, anh dính pháo, uohah, uohah.

Đáy quần nó vằnvèo máu với máu. Nó quỳ nghiêngnghiêng, gào, Vania, không phải buồi chứ?

Ta cắt quần nó. Bìnhtĩnh Misha, là buồi, là buồi.

Trung Tướng nói, nó vợ chưa?

Bôlão nói, Misha giai tân. Ngậm chút nhé, contrai?

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

Trung Tướng đón lọ Troinoi, bú bùingùi khekhẽ, nước xịt chuồng lừa thậmchí ngọt dịudàng.

Trung Tướng không cụt buồi, nhưng khác gì đâu. Trung Tướng vẫn lànhlặn để chẳng ai bốthí, nhưng tàntật này vĩnhviễn không vơi.

Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

(@2004)

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Tại sao người Việt, dân tộc Việt mãi nghèo?

 


Mỗi dân tộc, mỗi đất nước thường đều có những cá nhân, những dòng tộc giàu có nổi tiếng nhiều đời, truyền qua nhiều thế hệ, nhiều thế kỷ, của họ. Dân tộc Việt ta không thế. So với các nước và dân tộc khác trên thế giới (có lẽ trừ một số ở Châu Phi thôi), đất nước ta không chỉ luôn nghèo khó hơn mà còn luôn luôn không có những cá nhân, những dòng tộc giàu có và nổi tiếng truyền đời như thế- không một ai và không một dòng họ, suốt chiều dài hơn hai nghìn năm hay hơn bốn nghìn năm lịch sử!? Kể cả những dòng họ hoàng tộc Việt cũng không phải những dòng họ giàu có…
Hiện tượng đó là không có ngoại lệ, trừ những cá nhân, gia đình tư bản đỏ của những kẻ cộng sản khát máu và nay thêm khát tiền, đang giầu lên gần đây chỉ bằng ăn cắp và ăn cướp từ chính dân Việt – những người mà họ nói “tự nguyện hy sinh phục vụ” và từ đất nước Việt này mà họ luôn to mồm cam kết sẽ “bào vệ và xây dựng”… là một nạn dịch ung thư đỏ của đất nước và dân tộc Việt, sẽ không được xem xét ở đây.
Tôi đã luôn đặt ra cho mình câu hỏi trên đầu bài đó và đi tìm câu trả lời cho nó hàng chục năm nay trong văn hóa, lịch sử dân tộc Việt. Và tôi biết sẽ có rất nhiều nguyên nhân như trăm ngàn mảnh của bức tranh ghép hình phức tạp, nên có thể sẽ mất rất nhiều thời gian, và có thể đến cuối đời tôi vẫn không tìm ra câu trả lời thỏa mãn cho mình.
Thế nhưng hôm nay, sau những cuộc gặp gỡ và nói chuyện đầu năm với gia đình, bạn bè, học trò… đột nhiên những mảnh ghép chính của câu trả lời dường như đã bắt đầu hé lộ với tôi.
Câu trả lời đó là, từ trong văn hóa xã hội và trong sâu thẳm tâm thức (tài chính) của người Việt, trài qua nhiều thế kỷ của lịch sử dân tộc với chủ yếu là chiến tranh và loạn lạc, người Việt chúng ta căm ghét đồng tiền và tài sản, căm ghét và coi khinh người giàu và càng không biết cách làm giàu và khộng hề biết tích tụ tài sản.
Các bạn sẽ nói: Nói như thế ai cũng nói được, nhưng kết luận như thế cho cả một dân tộc thì chứng minh sao đây? Câu trả lời của tôi trên (những mảnh ghép chính đầu tiên của bức tranh) gồm hai phần: Bối cảnh, là một lịch sử cộng đồng Việt thăng trầm hàng nghìn năm vời đắc thù chủ yếu là chiến tranh loạn lạc và kẻ ngoại xâm luôn đến từ phường Bắc, trừ khoảng một thế kỷ gần đây kẻ ngoại xâm đến từ phương Tây và dân ta cũng không coi là thù địch nữa; và Nội dung, là tâm thức ghét người giàu và không biết làm giàu của người Việt hôm nay.
Trước khi đi vào những cố gắng chứng minh cho kết luận trên, chúng ta hãy cùng xem xét một vài câu chuyện thực làm ví dụ cụ thể.
Câu chuyện thứ nhất. Một anh bạn tôi là con trưởng một dòng họ lớn ở Hà Tây nay “tự nhiên”đã thành Hà Nội. Các cụ nhà anh có một gia sản kha khá là bất động sản (nhà cửa rộng dài trong làng đã lên phố và ruộng đất thì lên “dự án”…) mà theo thời giá là hàng vài chục tỷ đồng, nay đến lúc gần lâm chung mới chịu đem chia cho các con thì người út nói cụ đã để lại (bằng miệng) hết cho mình rồi. Anh bạn tôi là cán bộ đã về hưu, không phải dạng tư bản đỏ nhưng cũng giàu có và có hai con đều đi học nước ngoài rồi, nên anh tuyên bố “không quan tâm”, và “các cụ chia sao chấp nhận vậy”. Nhưng các cụ không biết gì nữa rồi, nên đành chấp nhận mọi điều ông em út tài hèn đức mọn nhất nhà nhưng lại giỏi phá và vì thế phải ở lại quê với các cụ, nói sao nghe vậy. Tưởng chuyện chia chác tài sản dòng họ anh thế là xong, mấy chục tỷ đồng gia truyền mấy đời về tay ông em út với đám con cũng ít học và nghiện hút, chỉ giỏi phá như cha. Nhưng bất ngờ xuất hiện từ phía cậu con trai út của anh, nó mới tốt nghiệp thạc sĩ bên Mỹ về và đột nhiên đứng ra tuyên bố: “Nếu bố không nhận quyền lợi của bố thì đó không có nghĩa là con không đòi quyền lợi của con. Vậy bố hãy dẹp sĩ diện, đứng sang bên, ủy quyền cho con đòi quyền lợi chính đáng của bố và là cả của chị em con.”
“Và thằng bé đã đòi được gần một phần tư tài sản dòng họ thuộc về quyền thừa kế của tôi, con trưởng, mà mình sĩ diện không “thèm” đòi, coi phận làm con là không bao giờ được đòi hỏi và tính đến tài sản của bố mẹ…” Anh bạn hồ hởi kết luận: “Với tài sản đó sẽ bán đi được hơn chục tỷ, gia đình tôi và gia đình hai cháu có chút vốn xoay sở rồi. Nếu cứ để theo ý tôi thì chúng tôi chả có gì, mà đám em tôi và các con chúng nó cũng sẽ nhanh chóng phá nát hết những gì các cụ để lại thôi, vì chúng nó có biết làm gì đâu, chỉ biết bám vào nhà nước và người khác…”
Câu chuyện thứ hai. Một cô bạn tôi, một dịch giả, một chuyên gia NLP, một trí thức khá uyên thâm, một người rất đàng hoàng, học nước ngoài về, hai vợ chồng đều làm nhà nước nuôi một con ăn học đầy đủ từ hai đồng lương, và tài sản hiện có là căn hộ chung cư cũ của cha mẹ cho trị giá khoảng 1 tỷ đồng ngay trung tâm thành phố. (Căn hộ cũ ở trung tâm Sài Gòn tôi cũng từng có và ở nên biết rõ: nó sẽ rất sập xệ và chật chội, chả thoái mái gì ngoài việc ở trung tâm). Nhưng cha mẹ cô khá giàu và có một căn nhà lớn hai mặt tiền cao tầng cũng trong trung tâm, trị giá lúc cao là ba bồn chục tỷ. Các cụ ở một tầng, hai câu con trai cuối (em bạn tôi), làm nhà nước (tức không biết kinh doanh gì) ở hai tầng với hai cô vợ không chịu làm gì, còn tầng trệt cho thuê kinh doanh được 1,5-2,0 nghìn đôla một tháng (khoảng 30-40 tr.đồng/tháng) từ nhiều năm nay. Từ hàng chục năm nay các cụ đã cho ở và phải nuôi ăn cả hai gia đình của hai cậu con trai út đó từ tiền cho thuê nhà và lương hưu của mình (hai cụ đều là cán bộ hưu trí), nhưng vấn đề nảy sinh gần đây khi hai cô con dâu út đòi ông bà làm giấy chia ba ngôi nhà và để họ tự kinh doanh hai phần ba “của họ”, còn phần kia cho các cụ ở và giữ cho anh cả (đã rất giàu có nên không quan tâm). Theo các cụ và hai con dâu thì bạn tôi tuy là con gái thứ hai duy nhất nhưng là “nữ nhi ngoại tộc” nên sẽ không được chia chác gì nữa (ngoài căn hộ 1 tỷ đồng đã cho từ lâu).
Cô bạn tôi và chồng cô nói là cha mẹ cho gì thì nhận, sẽ không xin hay đòi hỏi gì, coi như bên ngoài đã thể hiện chấp nhận quyết định chia ba ngôi nhà lớn của ông bà. Nhưng ông bà còn khỏe nên chưa chịu làm giấy tờ sang nhượng cho các con nên bị hai con dâu và con trai hành tội khốn khổ. Hai vợ chồng cô bạn chỉ kể chuyện nhà mà không dám hỏi lời khuyên của tôi, vì không muốn tỏ ra mình còn ấm ức vì là “nữ nhi ngoại tộc” và muốn giữ đạo đức con ngoan là không bao giờ đòi hỏi gì, giống anh bạn tôi ở ví dụ trên.
Biết cái sĩ của các bạn mình, tôi chủ động đưa ra lời khuyên như sau: Theo Luật thừa kế thì một phần tư ngôi nhà đó, tức khoảng 5-10 tỷ đồng là của các bạn, không có khái niệm “nữ nhi ngoại tộc” ở đây, và nếu các bạn từ chối thì nó thuộc quyền thừa kế của con gái các bạn. Vậy nên trước khi chấp nhận giải pháp của các cụ và hai cô em dâu, các bạn nên hỏi con gái mình vì cháu cũng đã đi làm và sắp có gia đình rồi, cháu sẽ cần tiền mua nhà ra ở riêng, sẽ không muốn ở chung mãi trong căn chung cư 1 tỷ của các bạn nữa? Các bạn phải tự cân nhắc việc tôn trọng quyết định (sai luật thừa kế) của ông bà và được tiếng là “con người đoàng hoàng” không bao giờ đòi hỏi gì bố mẹ, với việc lên tiếng đòi phần chính đáng của mình theo luật pháp và bị mang tiếng là con hư, tham lam nhưng có thêm 5 căn hộ như các bạn đang có cho mình và cho con gái và các cháu ngoại tương lai? Các bạn phải tự quyết định chuyện đó và phải can thiệp vào chuyện đó trước khi quá muộn… nếu muốn thay đổi nó.
Câu chuyện thứ ba. Một cậu học trò của tôi, khoảng 24 tuổi, khá là ngoan, rất dẻo mồm, một mình xa nhà lêu têu ở Sài Gòn nhiều năm nay chưa học xong đại học. Cậu làm quen với một phụ nữ (sau biết là rất giàu có) trong công viên, và sau một thời gian cậu được bà nhận là con nuôi cho về ở chung căn nhà rộng nhiều phòng mà bà (khoảng gần 60) ở một mình. Cậu gọi bà là mẹ. Cậu kể quan hệ hai mẹ con rất trong sáng vì bà giận con cháu mình nên ở một mình. Bà cho nhiều tiền để cậu chơi chứng khoán, niềm đam mê của cậu, và hứa sẽ để lại tài sản cho cậu, chứ không phải các con cháu mình, đổi lại việc cậu ở đó và chăm sóc bà, nói chuyện với bà… Cuối năm ngoái, dường như bà đã thực hiện lời hứa để lại tài sản cho cậu con nuôi, vì cậu nói cậu đã được bà cho đứng tên rất nhiều tài sản. Đầu năm nay, cậu hỏi tôi làm sao rút khỏi cuộc sống bên cạnh bà để được tập trung chơi chứng khoán…? Cậu gọi tôi là thầy vì tôi dậy cậu về tâm thức kinh doanh, nhưng thực sự tôi không biết cậu chơi chứng khoán có thành công không vì tôi không dạy cậu chơi chứng khoán. Tôi cũng không dạy cậu cách sống. Tôi chỉ biết cậu đang có một khối tài sản nhiều tỷ của bà già giạn con cháu 60 tuổi kia để cậu chơi ck và tôi thấy cậu sẽ không có khả năng bảo vệ và phát triển số tài sản đó.
Câu chuyện thứ tư – chuyện gia đình tôi. Chúng tôi có sáu chị em, tất cả đều được cho ăn học hết đại học và phải tự lập nghiệp hoàn toàn dù cha mẹ là cán bộ có chút chức quyền và quan hệ. Nhưng chỉ có ba người lập nghiệp vững vàng và trở thành doanh nhân từ hai bàn tay trắng và sau rất nhiều chìm nổi, còn ba người “ổn định với nhà nước” thì vẫn phải nhờ vào hỗ trợ của gia đình – và chính xác là từ những anh chị em khác. Buồn cười là trong con mắt mẹ tôi, ba người khó khăn đó là ngoan nhất và luôn đáng thương và bà làm mọi thứ để san sẻ cho họ, khiến họ luôn ỉ lại sự cưu mang “bao cấp” đó. Mọi chuyện của họ bà bắt chúng tôi phải lo thay hết, từ mua nhà đến sắm đồ, đến cưới xin cho các cháu, đến gánh vác các chi tiêu lớn trong gia đình thay họ, trả tiền học đại học cho các con họ… vì chúng tôi có thu nhập cao ôn định nhờ kinh doanh. Tôi gọi bà là Robin Hood vì luôn “điều tiết tài sản” giữa chúng tôi, “lấy của người giàu chia cho người nghèo”, nhưng khiến những người nghèo càng ỉ lại và lười nhác hơn. Chúng tôi muốn giúp họ – các chị em mình, kinh doanh thì họ không muốn học, họ coi thường việc kinh doanh, họ chỉ muốn bám nhà nước, và họ chỉ muốn nhận sự hỗ trợ lớn và vô điều kiện của chúng tôi bằng tiền, tốt nhất qua van điều tiết tên là Robin Hood. Chúng tôi đành phải chuyển sang giúp con cháu họ kinh doanh, cũng thất bại. Con cháu họ, là cháu chúng tôi, cũng như họ – không chịu học kinh doanh mà muốn tự kinh doanh ngay để giàu ngay, và luôn thất bại, rồi lại quay về đi làm thuê.
Một ngày đẹp trời mẹ tôi quyết định mang theo cô giúp việc của bà về ở với tôi, con trưởng – chuyện bình thường, vì ba tôi mất lâu rồi. Căn nhà tôi mua cho bà ở, bà tuyên bố cho cậu út, đứa ở với bà nhiều nhất và cũng là kẻ không làm ra đồng nào nhưng coi tiền như rác, hỗn nhất nhà. Với tôi và hai em làm kinh doanh thì Ok, nhưng còn hai người kia lại không Ok dù họ vẫn im lặng. Thế là căn nhà mấy tỷ đồng để hoang vì cậu út còn mải lêu têu và chỉ giỏi phá, sẽ phá sau. Lẽ ra chia ba thì bà chị và cậu em khác của tôi sẽ có thêm mỗi người trên 1 tỷ để xoay sở. Khi viết bài này tôi mới có quyết tâm sẽ đứng ra can thiệp quyết định của mẹ mình để dành lại phần cho hai người chị và em đang ấm ức kia – họ đang khổ vì cố phải làm con ngoan. Tôi sẽ làm thế.
Có thể thấy rất nhiều, vô số, những ví dụ như thế xung quanh bạn và trên báo chí, phim ảnh…
Từ tất cả các ví dụ đó chúng ta có thể rút ra mấy điểm chung về các xử lý tài sản và tiền bạc trong gia đình Việt như sau:
Là thế hệ trên, người Việt chúng ta thường:
  • Làm Robin Hood, “lấy của đứa giàu chia cho đứa nghèo, bênh và ưu tiên đứa nghèo” (thường là những kẻ kém cỏi hơn, lười nhác hơn, và có thể gian và tham hơn…), khuyến khích cái nghèo cái xấu;
  • Nếu có tài sản để lại, không chia đều chó các con cháu, mà chỉ chia cho những người ở gần mình nhiều hơn, những người khó khăn hơn, cũng lại là khuyến khích cái nghèo cái xấu;
  • Nếu có tài sản để lại, thường để đến phút lâm chung mới chia, thường không còn tỉnh tảo và kiểm soát được việc chia tài sản đó nữa, biến việc chia tài sản vốn là niềm hạnh phúc của dòng họ hay gia đình thành những cuộc chiến gia đình nhiều khi dai dẳng nhiều năm nhiều thế hệ, và kẻ thắng thường là kẻ không xứng đáng về đạo đức và tài năng.
  • Kinh thánh có câu: “God gives the one they have” tức là “Chúa cho những người có”, tức là Chúa chỉ cho của cải cho những người đã có của cải, không phải người không có, không phải người nghèo, vì chỉ những người có của mới xứng đáng được có của và mới biết bảo vệ và làm sinh sôi của cải. Người Việt ta lại chỉ biết cho người nghèo và không cho người giàu, ghét và giết chết người giàu, như cộng sản làm từ năm 45 đến nay, nhất là trong CCRĐ và “Cải tạo công thương” miền Nam, làm tài sản của nước Việt từ đó chỉ rơi vào tay người nghèo nên chúng không sinh sôi ra nữa, đất nước cứ mãi nghèo đi…
  • Người nghèo trong tình huống chia tài sản trong các gia đình thường gian và tham hơn, không khảng khái “không quan tâm” như anh chị em họ là người giàu, như câu chuyện thứ nhất và thứ hai trên là ví dụ.
Tóm lại, các bậc cha mẹ Việt thường ưu ái cái nghèo, cái kém và cái xấu, và không công bằng với các con cháu, không theo pháp luật, một cách gián tiếp đó là triệt tiêu cái giàu, hành phạt người giàu từ trong trứng nước, trong tinh thần, trong tình cảm.
Điều nguy hiểm nhất là khi những cách xử lý trên trở thành và thấm sâu vào văn hóa, phong cách sống Việt, thì nó làm người Việt tự triệt tiêu cơ hội tích tụ tài sản qua nhiều thế hệ và truyền tài sản đó cho thế hệ sau vào tay những người biết cách bảo vệ và nhân chúng lên…
Hành xử từ phía các thế hệ sau:
  • Người Việt sĩ diện khi nói đến tài sản, luôn nói “Tôi không cần” rù rất cần và rất muốn, nhất là để thể hiện sự tuân thủ các bậc sinh thành hay chứng tổ mình là người đức hạnh…
  • Người Việt không hiểu pháp luật và không biết các quyền của mình, từ quyền con người, quyền dân chủ đến các quyền tài sản. Chế độ cộng sản này lại càng ngăn cản và bưng bít việc hiểu biết và áp dụng pháp luật của người dân để dễ cai trị và cướp bóc, nên các vấn đề thừa kế tài sản và quyền tài sản dân Việt càng ít được biết, kế cả các trí thức, như các bạn tôi là ví dụ;
Người Việt thường xử lý các vấn đề tài sản theo cảm xúc chứ không theo ký trí (hai ví dụ sau trên), làm tài sản tích tụ được rồi lại bị dễ dàng triệt tiêu, hủy hoại trong tay những người kém cỏi…
Thay vì tích tụ tài sản, người Việt lại có câu: “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”, tức là có tích tụ tài sản thì cũng chỉ được không quá ba đời thôi! Câu trên, thực ra người Việt dùng để khích lệ mình làm giàu: Không ai khó ba đời – cố chịu nghèo khó ba đời thôi, rồi sẽ giàu… nhưng tác dụng lại là ngược lại.
Quay lại với câu kết luận ngay đầu bài của tôi: trải qua nhiều thế kỷ của lịch sử dân tộc với chủ yếu là chiến tranh và loạn lạc, người Việt chúng ta căm ghét đồng tiền và tài sản, căm ghét và coi khinh người giàu và càng không biết cách làm giàu và tích tụ tài sản.
Nói “người Việt ghét người giàu, không biết làm giàu, không thể tịch tụ tài sản truyền đời” thì rõ rồi, chúng ta có thể thấy khắp nơi hay qua các ví dụ trên, nhưng tại sao nói người Việt căm ghét đồng tiền và tài sản? Là bởi vì người Việt không biết cách phân chia hay tích tụ tài sản nên những cuộc phân chia tài sản trong gia đính, dòng họ hay xã hội người Việt thường sai, không công bằng và vô lý và theo cảm xúc, luôn tạo ra ân oán làm tan vỡ gia đình và xã hội (cách mạng cộng sản cũng chỉ là cuộc chia/cướp tài sản đẫm máu của dân tộc…) để lại ân oán cho đời sau, thậm chí những oán thù xương máu. Mãi rồi cứ thấy tài sản là thấy gia đình đổ vỡ, dòng họ ly tán, người Việt đổ nó cho đồng tiền là nguyên nhân của mọi đau khổ có lẽ một phần vì thế?
Xã hội cộng sản “vô tình” làm cho tâm thức trọng nghèo đó nhân lên, làm cho xã hội chỉ biết giao tài sản vào tay những kẻ chỉ biết bóp chết tài sản, không làm cho chúng sinh sôi được.
Vì thế, dân ta sẽ chỉ có ngày càng nghèo hơn, nhất là trong chế độ cộng sản này. Bởi vì, hầu như toàn bộ tài sản của dân tộc đang nằm trong tay, trong quyền hành của những kẻ nghèo hèn nhất về tâm thức kinh doanh, dù trong nhà họ có chất đầy bao nhiêu tài sản cướp được của xã hội đi chăng nữa.
Kết luận cuối cùng của tôi không chỉ là tại sao dân Việt ta mãi nghèo, mà còn là, dân tộc Việt ta sẽ chỉ giàu có lên được khi chế độ cộng sản sẽ hoàn toàn bị xóa sổ trên đất nước này.
Phan Châu Thành
(Dân luận)

Sao quê hương mình già nua đến vậy?

 

SAO QUÊ HƯƠNG MÌNH GIÀ NUA ĐẾN VẬY? 

Các nhà đầu tư thế giới thường nghĩ về Việt Nam như một quốc gia trẻ trung, đang lên và chứa nhiều tiềm năng nhất trong số các thị trường mới nổi. Họ ấn tượng với con số tăng trưởng về dân số, về sự kiện là 58% người VN dưới tuổi 25, và theo nhãn quan của người Âu Mỹ, đây là phân khúc sáng tạo và cầu tiến nhất của bất cứ xã hội nào. Họ tìm đến VN mong những đột phá kỳ diệu và một vận hành năng động kiểu thung lũng Silicon (trung tâm IT của Mỹ ở phía nam San Francisco). Sau vài năm tung tiền mua tiềm năng và cơ hội, họ thường thất vọng và âm thầm bỏ đi. Tại sao?
Những giả thuyết ngây thơ
Họ đã không lầm về những số liệu tạo nên hình ảnh đó. Tuy nhiên, sự phân tích và biện giải về logic của họ vướng phải vài giả thuyết và tiền đề không chính xác. Một người có số tuổi còn trẻ không có nghĩa là sự suy nghĩ và vận hành của người đó cũng phải trẻ trung như số tuổi, nhất là khi họ lớn lên trong một xã hội khép kín, ít tiếp xúc với thế giới.
Tôi còn nhớ một đai gia IT nổi tiếng cũng đã từng kết luân trong một buổi hội thảo về kinh tế là số người sử dụng điện thoại di động ở VN đã tăng trưởng ấn tượng 36% mỗi năm trong 5 năm qua và lên đến 68 triệu người hay khoảng 80% dân số. Kết luận của anh chuyên gia trẻ này là tương lai về công nghệ thông tin của VN phải sáng ngời và sẽ vượt trội các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Philippines…
Đây là những kết luận ngây thơ về thực tại của xã hội. Một người trẻ suốt ngày la cà quán cà phê hay quán nhậu sẽ không đóng góp gì về sáng tạo hay năng động; cũng như vài ba anh chị nông dân với điện thoai cầm tay không thay đổi gì về cuộc diện của nông thôn ngày nay (nông dân vẫn chiếm đến 64% của dân số xứ này).
Tôi thích câu nói (không biết của ai): Tất cả bắt đầu bằng suy nghĩ (tư duy). Suy nghĩ tạo nên hành động, hành động liên tục biến thành thói quen và thói quen tạo nên định mệnh. Định mệnh của cá nhân phát sinh từ tư duy cá nhân, định mệnh tập thể đúc kết bởi suy nghĩ của tập thể.
Tư duy, thói quen và định mệnh
Quên đi góc nhìn cá nhân, hãy tự suy nghĩ về tư duy thời thượng của xã hội này và từ đó, ta có thể nhận thức được những hành xử và thói quen của người dân VN. Bắt đầu từ tầng cấp lãnh đạo về kinh tế, giáo dục và xã hội đến lớp người dân kém may mắn đang bị cơn lũ của thời thế cuốn trôi; tôi không nghĩ là một ai có thể lạc quan và thỏa mãn với sự khám phá.
Những thói quen xấu về chụp giựt, tham lam, mánh mung, dối trá, liều lĩnh, sĩ diện… vẫn nhiều gấp chục lần các hành xử đạo đức, cẩn trọng, trách nhiệm, danh dự và hy sinh. Dĩ nhiên, đây là một nhận định chủ quan, sau một lục lọi rất phiến diện trên báo chí, truyền hình và diễn đàn Internet. Nhưng tôi nghĩ là rất nhiều người VN sẽ đồng ý với nhận định này.
Tôi nghĩ lý do chính yếu của những thói quen tệ hại này là bắt nguồn từ một tư duy già cỗi, nông cạn và nhiều mặc cảm. Tôi có cảm giác là ngay cả những bạn trẻ doanh nhân và sinh viên mà tôi thường tiếp xúc vẫn còn sống trong một thời đại cách đây 100 năm, dưới thời Pháp thuộc. Thực tình, nhiều bậc trí giả đã lo ngại là so với thời cũ, chúng ta đã đi thụt lùi về đạo đức xã hội và hành xử văn minh.
Tôi thường khuyên các bạn trẻ hãy đọc lại những tiểu thuyết của thời Pháp thuộc trước 1945. Họ sẽ thấy đời sống và các vấn nạn của một nông dân trong truyện của Sơn Nam vẫn không khác gì mấy so với một nông dân qua lời kể của Nguyễn Ngọc Tư. Bâng khuâng và thách thức của những gia đình trung lưu qua các câu chuyên của Khái Hưng rất gần gũi với những mẫu chuyện ngắn của nhiều tác giả trẻ hiện nay. Ngay cả những tên trọc phú, cơ hội và láu lỉnh trong tiểu thuyết của Vũ Trọng Phụng cũng mang đậm nét hình ảnh của những Xuân Tóc Đỏ ngày nay trong xã hội.
Ôm lấy quá khứ ở thế kỷ 21
Tóm lại, tôi có cảm tưởng chúng ta vẫn sống và vẫn tranh đấu, suy nghĩ trong môi trường cả 100 năm trước. Những mặc cảm thua kém với các ông chủ da trắng vẫn ám ảnh các bạn trẻ ngày nay. Chúng ta vẫn bàn cãi về những triết thuyết mà phần lớn nhân loại đã bỏ vào sọt rác. Trong lãnh vực kinh doanh, phần lớn các doanh nhân vẫn cho rằng bất động sản và khoáng sản là căn bản của mọi tài sản. Sản xuất gia công và chế biến nông sản vẫn chiếm một tỷ trọng rất lớn trong kim ngạch xuất khẩu. Một doanh nhân Trung Quốc đã mỉa mai với tôi khi đến thăm một khu công nghiệp của VN, “Họ đang cố học và làm những gì chúng tôi đang muốn quên”.
Tôi đang ở tuổi 66. May mắn cho tôi, nền kinh tế toàn cầu đã thay đổi khác hẳn thời Pháp thuộc. Tôi không cần phải dùng tay chân để lao động, cạnh tranh với tuổi trẻ. Kinh doanh bây giờ đòi hỏi một sáng tạo chỉ đến từ trí tuệ và tư duy đổi mới. Thân thể tôi dù bị hao mòn (xương khớp lỏng lẻo, tai mắt nhấp nhem..). nhưng trí óc tôi và tinh thần vẫn trẻ hơn bao giờ hết. Thêm vào đó, nó không bị phân tâm bởi những hóc môn (hormones) về đàn bà hay những thứ lăng nhăng khác như các bạn trẻ. Do đó, hiệu năng và công suất của sự suy nghĩ trở nên bén nhậy hơn.
Người Mỹ có câu, “Những con chó già không bao giờ thay đổi” (old dogs never change). Do đó, tôi thường không thích trò chuyện với những người trên 40, nhất là những đại trí giả. Nhưng tôi thất vọng vô cùng khi về lại VN và gặp toàn những ông cụ non mới trên 20 tuổi đời: Nhút nhát, cầu an, thụ động, chỉ biết ăn nhậu, và đua đòi theo thời thế. Họ sống như các ông già đã về hưu, họ nói năng như một con vẹt, lập đi lập lại những giáo điều, khẩu hiệu đã hiện diện hơn trăm năm. Họ làm việc như một con ngựa bị bịt kín đôi mắt để chỉ nhìn thấy con đường một chiều trước mắt.
Nhiều người đỗ lỗi cho những thế hệ trứơc và văn hóa gia đình đã kềm kẹp và làm cho thế hệ trẻ này hay ỷ lại và hư hỏng. Cha mẹ vẫn giữ thói quen sắp đặt và quyết định cho các con đã trưởng thành (ngay khi chúng vào tuổi 30, 40..) về những cuộc hôn nhân, công việc làm, ngay cả nhà cửa và cách sinh họat. Hậu quả là một thế hệ đáng lẽ phải tự lập và lo tạo tương lai cho mình theo ý thích lại cuối đầu nghe và làm theo những tư duy đã lỗi thời và tụt hậu.
Trong khi thế giới đang hồi sinh với thế hệ trẻ tự tin tràn đầy năng lực cho những thử thách của thế kỷ 21, thì người trẻ VN đang lần mò trong bóng tối của quá khứ, với sự khuyền khích của các nhóm muốn giữ quyền lực và bổng lộc. Tôi tự hỏi, sao quê hương mình … già nua nhanh như vậy? Những nhiệt huyết đam mê của tuổi thanh niên bây giờ chỉ dành cho những trận đá bóng của Châu Âu? Tôi nhìn vào những nghèo khó của dân mình so với láng giềng chỉ là một tình trạng tạm thời. Nhưng tôi lo cho cái tư duy già cỗi của tuổi trẻ sẽ giữ chân VN thêm nhiều thập niên nữa. Cái bẫy thu nhập trung bình to lớn và khó khăn hơn mọi ước tính.
T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Email của ông là aphan@asiamail.com và Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com.
T/S Alan Phan, Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa 

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

EM THÍCH CHIẾN TRANH

(BÀI CỦA AN HOÀNG TRUNG TƯỚNG)



Làm thơ em vốn đ éo ham
Làm văn em lại đ éo ham vô cùng.


Lời tòa soạn: Bầi này để trong bóc này có thể cũng không thích hợp lắm, dưng cơ mà nó có sử dựng những tư liệu lịch sử sống động đã được đảng ta kiểm chứng, nếu điếu có chiện mang nó sang chỗ khác. Tiên sư bố mấy lão C. bựa hay V. đại gian đại ác đừng có bẩu là sai bóc mà múp đi nhé. Tên riêng chỉ có tính chất cảnh báo và minh họa, không nhằm vào một cá nhưn đảng viên nào đâu nhé.

Đây là bài văn được giải nhất trong một kỳ thi học sinh giỏi văn toàn quốc năm nào thì điếu nhớ, dưng dứt khoát em học sinh viết ra nó tên là Sản Thối. Tên riêng chỉ có tính chất cảnh báo và minh họa, không có ý ám chỉ cụ tỉ một cá nhưn đảng viên nào đâu nhé.

Bài văn xuất sắc nhất thế kỷ

Đề bài: Em hãy sử dựng những tư liệu lịch sử của nhà sử học Nhựt Bẩn Kanishi mà chúng ta tạm gọi là bác Xi để mô tả cuộc chiến tranh thần thánh của dân tộc ta chống lại đế quốc Mẽo xâm lược chó chết. Hãy làm cho cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc ta trở nên thánh thiện đáng yêu đáng nhớ như một biểu tượng bất diệt của tình yêu tự do.
-------------
Bài làm của em Sản Thối

Em là một người sinh ra sau chiến tranh, khi tổ quốc thân yêu của chúng ta đã sạch bóng quân thù. Chúng em vô cùng sung sướng khi được biết cha ông chúng em đã từng được phép cầm súng bắn thẳng vào đầu những con chó tư bẩn mà chả bị kết án tử hình cái mẹ gì cả. Như thế này này:

Chà chà đúng là các chiến binh hạnh phúc.

Em mơ ước lại có chiến tranh một lần nữa. Úynh nhau với thằng điếu nào thì điếu quan trọng, dưng tốt nhất là úynh nhau với thằng sen đầm đầu xỏ Mẽo, chứ úynh bọn Căm Bốt Ai Lao thì chán vựt vã.


Em yêu chiến tranh.


Thực sự em khao khát được úynh nhau. Được cầm súng AK do nước bạn XHCN sản xuất, kê vào thái dương một tên địch tư bẩn đã ra hàng băng bó đầy mình, và làm một phát đòm. Thật sung sướng khi thấy thằng địch ngã lăn quay ra máu chảy ồng ộc não văng tung tóe như phân ** té re.

Không cần chờ lệnh bắt lính của Bộ chính trị, học sinh sinh viên thanh niên ngoan hiền chúng em sẽ vui tươi phấn khởi xung phong lên đường giết giặc như thế này này:



Khi ấy gia đình chúng em sẽ sửa soạn những tấm chân dung như thế này này:



để đặt trước lên bàn thờ phòng khi chúng em được hy sinh cho tổ quốc thân yêu. Trời ạ nếu mà được quyết tử cho tổ quốc quyết sinh thì hạnh phúc vô cùng nhỉ. Con vện của em sẽ viết hồi ký về em như thế này này:



Đảm bảo nó sẽ in được hai mươi vạn cuốn và bán được rất nhiều tiền. Gì chứ tiền thì em thích lắm.
Ừ thì em thích tiền. Dưng cơ mà em thích chiến tranh hơn nhiều.
Bởi vì em cần bảo vệ những đồng bào đau khổ như thế này này:

Em cần giải phóng họ khỏi sự áp bức tàn bạo của quân xâm lược khốn kiếp bú kặc. Đit mẹ quân xâm lược bú kặc. Em sẽ được chửi tên Bút là thằng bú kặc, tên tổng thống bù nhìn điếu được Mặt trận tổ quốc giới thiệu gì cả. Đúng là xã hội nhơ bẩn.
Con vện em ở nhà thì ra đường đào hầm chông như thế này này:

Và cất lên những lời ca sục sôi khí thế hào hùng cách mạng:
Ai nhanh tay vót bằng tay em
Bao mũi chông nhọn hoắt căm thù
Xiên bao quân cướp nào vô đây
Những tên giặc nào không bị em bắn bể sọ ở tiền tuyến thì cũng bị con vện em cho ngã thụt xuống hầm chông của nó ở hậu phương. Giời ạ, cứ tưởng tượng một tên Mẽo xâm lược bị chông tre tẩm kứt gà sát của con vện em đâm sụt một phát vào bẹn. Cái chim to tổ bố của y thị sẽ xìu xuống nhăn núm như khúc lòng lợn thối, không thể nào đi hãm hiếp các phụ nữ vô tôi được nữa.
Ờ mà phụ nữ không được ai hiếp thì chắc cũng buồn lắm nhỉ. Cái này là em tào lao một tí thôi, cảm thán ý mà. Xin các thầy cô đừng trừ điểm.
Chiến tranh thật là khoái lạc.
Không khoái sao được khi toàn thế giới yêu chuộng hòa bình đều đứng sau chúng ta. Từ ông già râu ria xồm xoàm như ông này này:

đến cô diễn viên xinh đẹp như thế này này:

đều tán thưởng cho sự nghiệp bắn giết của em và các bạn em.
Thích nhất là nếu em bị quân giặc bắt và đem ra xử tử. Em sẽ khẳng khái giật mảnh băng đen bịt mắt như bác Tố Hữu đã bẩu thế, và vạch tội bọn đế quôc sài lang như thế này này:

Em sẽ bị bắn đòm đòm đòm đòm đòm đòm đòm, đúng bảy phát vào tim. Sẽ trở thành liệt sĩ anh hùng cách mạng, thành tấm gương cho các thế hệ thanh thiếu niên ngoan hiền. Tên của em sẽ được đặt cho các đường phố công viên nhà hát cầu cống. Con vện em tha hồ hưởng tiền tuất mỗi tháng 200 ngàn đồng và đi cưới một thằng chồng phò phạch. Gì chứ nghĩ đến 200 ngàn một tháng là em thích lắm. Em thích tiền mà. Dưng cơ mà thực ra em vẫn thích chiến tranh hơn. Em thề đấy. Em thích chiến tranh thật mà.
Đương nhiên nếu con vện em không thích ở nhà, thì nó cũng có thể viết đơn xin ra chiến trường.
Đi chiến trường
Gùi trên vai nặng trĩu
Đàn ta lư em cất tiếng ca vang lừng núi rừng
Mừng thắng trận quê em..
Nó sẽ chụp một bô ảnh xinh tươi gửi cho em như thế này này:

Kể ra nếu nó bị chết thì cũng không hay. Nhìn chung là em không muốn gái chết sớm. Gái cần được sống lâu để cung phụng cánh đàn ông chúng em. Dưng cơ mà trong chiến tranh thì gái cũng chết ầm ầm, như các cô này này:

Trẻ thế mà đã chết ngỏm. Ồ nghĩ đến đây thì em cũng đồng ý cho con vện em được hy sinh anh dũng. Nó cũng sẽ nủi tiếng như em. Bình đẳng mà. Thấy đảng ta bẩu thế. Giai gái gì thì cũng có quyền chết cho độc lập tự do như nhau.
Chiến tranh thích thật.
Ở chiến trường thì không chỉ úynh nhau là hay, mà chiện tình cảm chắc cũng lâm ly lắm. Em cứ ước ao thế. Ví dụ em bỗng nhiên có thêm một con vện tươi tắn như cô này này:

Cặp mắt căm thù quân xâm lược sáng quắc như thế này này:
Nhìn thấy bộ ngực không? Cứ gọi là nước dãi chảy ồng ộc. Rất chi là xếch xi nhá.
Dưng cơ mà em với cô ý sẽ không làm tình. Chúng em sẽ chiến đấu bên nhau thánh thiện như các đảng viên cộng sản chân chính. Em sẽ ngủ cùng cô ấy trên một chiếc võng dù, dưng cơ mà dứt khoát không làm chuyện đó. Dứt khoát em sẽ cho tay vào bẹn và nghiến chặt răng để không sơ sểnh tụt mẹ nó quần ra. Thấy đảng ta bẩu người cộng sản nào cũng thế cả. Tại vì chúng em chưa cưới nhau mà. Ai lại vi phạm luật hôn nhân gia đình đã được quốc hội thông qua bao giờ. Em không thể mắc tội hủ hóa trước khi trở thành anh hùng liệt sĩ.Công nhận là chiến tranh thật lãng mạn.
Dưng cơ mà nhân đây em cũng có lời phê bình nhà sử học Kanishi. Cái tấm hình này mà bác ý bẩu là Khâm Thiên thì đúng là bựa quá:
Cả đây nữa này:

Nhìn thấy dòng sông bên tay phải không? Khâm Thiên điếu gì đâu. Đấy là Việt Trì.
Đây mới đúng là Khâm Thiên này:

Toàn phố Khâm Thiên sau mấy vụ không kích chỉ chết có nhõn 2 ngàn người. Mà cái bọn Mẽo ngu thật, đả bỏ bom lại còn thông báo trước cho người ta sơ tán, ngu thế thua là phải. Tất nhiên là dân ta anh hùng điếu ai lại đi tin thằng Mẽo, thế là có hai ngàn chú ra đi oanh liệt.
Hai ngàn mạng Lừa thì ăn thua chó gì so với lính chiến chúng em ở chiến trường. Bác Nguyễn Chí Thanh chỉ phẩy tay một cái, là chúng em tha hồ hy sinh. Bằng tổ quốc ghi công cứ gọi là xếp cao như núi.
Mà hy sinh ở chiến trướng mới gọi là thích chứ. Lãng mạn lắm cơ.
Em yêu chiến tranh quá.
Đi úynh nhau thì thích lắm, thấy đảng ta bẩu thế:
Đường ra trận mùa này đẹp lắm
Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây..
Sau khi giết được vô số tên địch bảo vệ trận địa, chúng em sẽ xả hơi như thế này này:

Tất nhiên là cũng có thể tươi tắn ngồi trên tháp pháo cho các cô chú phóng viên chụp hình như thế này này:

Chiến lợi phẩm thì có mà đầy bựa ra như thế này này:

Em sẽ mang về cho ông già em một khẩu M19 hay cái mẹ gì đó mà có băng đạn dài thòng để ổng đi bắn chim vào ngày chủ nhật thay cho đi hát tay vịn và mát xa không lành mạnh.
Tất nhiên là chúng em sẽ không cướp giết hiếp. Nếu lỡ có làm thế thì các cô chú phóng viên cũng không nên vạch lá tìm sâu bới bèo ra bọ. Đit mẹ gì chứ trong chiến tranh thì chiện cướp giết hiếp nhỏ như con thỏ.
Sau khi chụp ảnh xong thì chúng em lại ôm súng cối như thế này này:

Đit mẹ em nói khí không phải. Trên đời này lại có cái thằng điếu nào mà ôm súng như ôm em bé thế thì bắn nhau thế điếu nào được, trong lúc khói lửa còn ngút giời.. Há há há xin phép các thày các cô cho em cười cái tay nghệ sĩ nhiếp ảnh này cái. Cười tụt cả răng ra khỏi lợi. Làm hàng gì mà phô thế.
Cuối cùng thì tất nhiên quân ta cũng chiến thắng như thế này này:

Em đang bê hoa đó. Con vện em cũng góp một tay bê hoa đó. Tên lửa ta chổng lên giời cao như con chim thanh tân ứ nhựa của một anh bần nông chưa bao giờ ra Đồ Sơn ịch phò trong một đêm thao thức nhớ về đảng bác.
Còn quân địch thì bị bắn tan nát như thế này này:

Tất nhiên đây là tranh cổ động, chứ có cái B52 chó nào như thế đâu. Tranh mà, hư cấu một tí thì chết điếu ai.
Đại khái thế. Quân ta chiến thắng quân địch thua to bị bắt đi cải tạo. Cái bác sử gia Xi này cũng chuối, chả có tấm hình chụp trải cải tạo nào cho em lấy hứng bình luận tiếp.
Đất nước ta sẽ trở lại thanh bình như thời đồ đá thế này này:

Thật là hạnh phúc. Tất cả chúng em sẽ được ở trên thiên đường. Liệt sĩ thì ở thiên đường sách giáo khoa, còn không liệt sĩ thì ở thiên đường trần gian hạ giới. Được tiếp tục sử dụng tem phiếu và sổ hộ khẩu mặc dù kẻ thù của chúng ta không muốn thế. Được cùng nhau xếp hàng hát vang bài ca Vừng Giời Đông Ánh Hồng Tươi Sáng Bừng Lên. Và nhất là được sát cánh bên nhau dưới ngọn đuốc soi đường của đảng tiến lên chủ nghĩa xã hội.
Còn các bạn nước Miền Nam tư bẩn thối nát, nhờ sự hy sinh anh dũng của em và đồng đội, sẽ cũng được hưởng những thành quả XHCN như chúng em. Điều này quả thực cũng không công bằng, dưng cơ mà cứ nghĩ đến câu Nhiễu Điều Phủ Lấy Giá Gương thì chúng em cũng phấn khởi. Tư dưng các bạn đang là tư bẩn được thành XHCN thì cũng phải biết ơn tụi em chứ nhờ.
Em yêu chiến tranh.
Bài văn của em Sản Thối đến đây là kết thúc.