Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

LÀM SAO NHẬN HỌC BỔNG EXECUTIVE MBA Ở KELLOGG SCHOOL OF MANAGEMENT?

Dân gian Việt có câu "Chưa ráo máu đầu thì đừng xuất hiện chốn giang hồ". Còn ông bà mình bảo "Chưa vỡ bọng cứt mà đã huyênh hoang". Thế nhưng ở nước Việt hiện nay có rất nhiều nhóm người "chưa vỡ bọng cứt", đã nặc danh để lập diễn đàn để phủ định sạch trơn, rất trẻ con khi hành xử. Thầm nghĩ, những hạng người này mà về lãnh đạo quốc gia thì sẽ ra sao? Thôi thì trách làm gì với đám trẻ con? Tôi tự thấy mình, máu đầu cũng đã ráo, bọng cứt cũng đã vỡ, nên tôi xuất hiện trên chốn giang hồ ảo bằng tên và hình ảnh thật cho mọi thông tin. Hôm qua có bạn ở trong nước hỏi: "Khaaa, anh chỉ em lấy học bổng EMBA ở Kellogg nhé". Một câu hỏi nghe ra rất nhẹ nhàng, nhưng là một câu hỏi khó hơn vượt đỉnh Everest. Nhưng trên đời này không có gì là khó, vì tiềm năng của con người là vô hạn, vấn đề còn lại là có biết đánh thức tiềm năng ấy hay không mới là điều quan trọng. Nên cũng phải xắn tay áo lên giúp bạn ấy một phen.

Săn tìm học bổng ở Mỹ khó hay không khó? Nói khó thì vô cùng khó. Nói dễ thì cũng không phải vô cùng mà phải nói như thế này mới đúng: dễ dàng hơn các nước có nền giáo dục tiên tiến khác trên thế giới. Vì đó là một trong những mục đích của triết lý giáo dục Mỹ, mà tôi đã từng viết một bài hồi đầu năm. Nếu anh đủ khả năng để lấy được học bổng của người Mỹ trao cho, thì nó trở thành quá dễ dàng như lấy đồ chơi trong túi áo của anh. Nên nhớ rằng: Người Mỹ không biết cho không ai bao giờ.

Trước khi muốn tìm hiểu Kellogg nhận học viên và cho học bổng như thế nào thì phải tìm hiểu Kellogg là của trường đại học nào? Nó nhận sinh viên quốc tế mức học Undergraduate school (bậc đại học) ra sao? Kellogg School of Management là một phân khoa thuộc Northwesthern University (NWU).

Bạn phải chú ý những thông tin về international student của NWU, trong đó, tiêu chuẩn tối thiểu NWU nhận ở bậc đại học như thế nào? Theo hiểu biết của tôi, thì tối thiểu để NWU xem hồ sơ cho du học sinh ở bậc đại học là Toefl on paper = 600 điểm, tương đương với Toefl iBT là 100 điểm. Nhưng điểm trung bình Toefl của du học sinh được nhận vào bậc đại học của NWU là 637/670 điểm cho Toefl on paper, tương đương với 111/120 điểm Toefl iBT! Điều ấy nói lên rằng: "Tất cả các du học sinh ở các nước khác muốn đến học bình thường và đóng tiền đầy đủ thì điểm Toefl iBT tối thiểu phải 100 điểm, và muốn nghĩ đến chuyện học bổng thì bạn phải có Toefl iBT ở mức 111 điểm.". Đó là ở bậc đại học, tôi xin nhắc lại. Chỉ cần 1 tiêu chuẩn Toefl ở bậc đại học thôi, ở trên tổ quốc Việt Nam nhọc nhằn và gian khó này con số đạt được đếm trên đầu ngón tay. Thế thì làm sao nghĩ đến chuyện lấy học bổng ở bậc sau đại học? Nhưng, cuộc đời có những chữ nhưng thú vị và rất hoang đường mà thực tế. Đó là điều mà không phải ai cũng có thể biến chuyện hoang đường thành hiện thực.

Bây giờ chúng ta bắt đầu đi vào vấn đề nhận học bổng MBA nói chung. Theo hiểu biết của tôi, mức độ khó của việc nhận học bổng để du học ở Mỹ giảm dần theo trình độ bằng cấp: Trung học > Đại học > Sau đại học. Nhưng để nhận học bổng sau đại học thì độ khó ở trình độ cao học "dường như" khó hơn ở trình độ tiến sĩ (tôi nói dường như, vì tôi chỉ thấy người nhận học bổng từ nguồn tiền chính phủ cho cao học, tôi chưa thấy ai lấy được học bổng cao học ở Mỹ bằng tự thân, đặc biệt cho MBA, có thể hiểu biết tôi còn hạn hẹp, ai biết bổ sung dùm). Ở một trường đàng hòang, nhận học viên du học vào MBA có ít nhất 3 trong 4 tiêu chuẩn sau, tùy theo chiến lược tuyển sinh của trường. Nhưng kinh nghiệm của tôi bạn nên có hết tất tần tật để rộng đường học mà không phải tốn tiền. Đặc biệt, để ăn, ở và học ở Kellogg mỗi năm hơn 100.000USD! Dĩ nhiên, tiền nào thì của nấy, khi sinh viên EMBA của Kellogg ra trường lương từ 90.000-300.000USD/năm:
1. Trình độ ngọai ngữ thể hiện qua điểm thi của ToeflGMAT (Graduate Management Admission Test) hay GRE (Graduate Record Examinations). Có nhiều bạn nhầm lẫn hễ xin vào MBA thì bắt buộc GMAT, nhưng cũng có trường chấp nhận GRE, vì dụ như Harvard.
2. Phải có kinh nghiệm làm việc ít nhất 24 tháng, với một lý lịch rõ ràng và đầy thành tích. Vì đi học MBA là đi làm để mà học hỏi, chứ không phải là đi học! Có những giáo sư có những dự án cần người xuất sắc để thực hiện nó. Họ và thí sinh sẽ tự săn tìm nhau để hai bên gặp gỡ trao đổi và cùng nhau thực hiện dự án. Như vậy, các bạn nào được nhận vào thực hiện dự án là xem như sẽ có nguồn tiền để ăn học và hòan thành có thể một phần hay tòan bộ dự án ấy để làm luận án khi ra trường.
3. Phải có thự giới thiệu hoặc của sếp nơi làm việc của bạn, hoặc của chính phủ nước bạn cần nhu cầu, hoặc của giáo sư đã từng dạy bạn. Tất cả các người giới thiệu đều cần phải có uy tín. Uy tín ở đây phải chia làm 2 lọai: uy tín về giới hàn lâm trên thế giới và uy tín về thương hiệu của nơi làm việc có đủ tài trợ tiền bạc cho bạn học hay không, nếu các tiêu chuẩn bạn đưa đến không đủ để trường bạn muốn nhập học MBA họ chưa đủ "xi nhê" để móc túi giúp bạn ăn học hay vì trường bạn muốn học không có chiến lược cho học bổng cho du học sinh vào chương trình MBA của họ.
4. Bạn phải có một đề cương nghiên cứu (Proposal) đúng với vấn đề mà tại nơi bạn cần học MBA. Dĩ nhiên Proposal là cái bạn làm cho vấn đề mà bạn trăn trở nhất trong quá trình làm việc phát sinh, mà bạn cần phải nghiên cứu, đúc kết. Điều này giúp cho hội đồng giáo sư thích thú và nhận bạn vào để tham gia thực hiện nghiên cứu đề tài bạn đang theo đuổi.

Quay lại với Kellogg School of Management (KSM) của Northwestern University, theo xếp hạng của USNews thì NWU là lọai first tiers school. Nhưng "tàn nhẫn" hơn nữa thì riêng Kellogg School lại được Bloomberg Business Week năm 2005 xếp hạng số 1 thế giới về chương trình đào tạo EMBA! Trong khi đó, ở trang FT.com thì ranking 2010 xếp hạng 22 trên tòan thế giới về EMAB. Còn trang web Top University thì xếp hạng Northwestern University đứng hàng thứ 26 trên tòan thế giới. Thế mới thấy rằng đi du học là phải biết chọn trường và chọn chuyên ngành là rất quan trọng, như tôi đã viết trong một bài: Chọn trường đại học du học Mỹ như thế nào? Nhưng lâu nay người Việt chỉ biết chọn tên trường danh tiếng theo tên trường lớn.

Có nhiều chi nhánh KSM dạy EMBA trên thế giới, nhưng chi nhánh phụ của KSM sáng giá nhất là KSM ở Hồng Kông. Nhưng nếu Mỹ mà không cho học bổng cho bạn thì bạn đừng hòng chi nhánh Hồng Kông có thể cho bạn học bổng để ăn, ở và học ở KSM. Cũng có cái may mắn là KSM có đến 14% sinh viên châu Á đã từng theo học ở đây. Nhưng, lại nhưng, thế mới đau khổ, là tất cả các học bổng dễ dàng và trọn gói lớn của MBA ở KSM chỉ dành cho dân Mỹ bản xứ và thường trú nhân vĩnh viễn tại Mỹ! Song với lọai Merit based Scholarship thì KSM lại cho tất cả các thí sinh trên tòan thế giới. Đó lại là điều may mắn cho tất cả các ứng viên có đủ khả năng trên tòan thế giới. Có lẽ phải giải thích rõ điều này để mọi người có thể hiểu dễ dàng.

Trong cuốn sách của con tôi viết đã nói sơ qua về 2 lọai học bổng ở chương mở đầu rồi, ai đọc rồi sẽ hiểu tại sao KSM có chia làm 2 lọai cho dân Mỹ và cho thế giới. Nhưng viết ra đây để cho những ai chưa đọc, khi đọc bài này sẽ dễ hiểu hơn. Có thể chia học bổng các trường ở Mỹ làm 2 lọai:
1. Merit based Scholarship/Aid: Là lọai học bổng dành cho tài năng, chỉ cho từng năm học một. Sau một năm học tùy vào nhiều yếu tố: tài năng người học, khả năng tài chính của trường mà xét lại cho từng ứng viên có còn được nhận nữa không? Nhưng các bạn cứ yên tâm, nếu họ đã cho lọai này rồi cho ai đó, thì thường ít khi họ từ chối bạn cho năm sau. Ngọai trừ bạn sang đó để chỉ đi nhảy đầm và lái xe vun vít trên đường phố. Ở đây, KSM chỉ cho lọai này cho international students!
2. Need based Aid: Là lọai họ cho theo yêu cầu của bạn cho tòan khóa học, miễn sao bạn luôn hòan thành khóa học, không cần biết tài năng của bạn có xuất chúng hay không. Lọai này nhà trường tính rất kỹ càng, họ tính cho bạn hết khóa học, tức là họ chuẩn bị đủ tiền cho tòan bộ khóa học của bạn. Nó ảnh hưởng cho những ứng viên năm sau khi xin vào ngay tại khoa mà bạn đang theo học. Nên tôi khuyên các bạn khi chọn trường xin học bổng ở Mỹ, nên chọn trường nào có học bổng cho du học sinh, mà ở đó chưa có sinh viên Việt Nam nào đã và đang theo học là bạn sẽ dễ dàng nhận full scholarship, nếu bạn đủ tài năng.

Xin quay lại, mặc dù trong khảo cứu của Bloomberg Business Week có cho thông tin rằng KSM không cần đòi hỏi GMAT, nhưng tôi khuyên bạn phải thi GMAT. Vì theo kinh nghiệm bản thân tôi, bạn không có standard admission test thì đừng hòng bạn nhận được học bổng bất kỳ trường đại học nào ở Mỹ! Dù trường đó có ghi rõ ràng là không cần SAT, ACT, GRE, GMAT, LSAT, PCAT, DAT hay MCAT, etc... ở website (Các tên standard admission tests này các bạn chịu khó đọc những bài khác của tôi đã viết hoặc làm cú gúc gù để hiểu, tôi không nhắc lại ở đây làm dài bài viết).

Như tôi đã từng viết trên blog này, học MBA ra là để làm CEO. Bạn nào muốn học EMBA thì cũng nên đăng ký vào treng web, mà tôi đã link vào để còn có thể học hỏi trước khi nộp hồ sơ xin học bổng. Việt Nam mình các bạn học MBA cũng có trang web đưa thông tin chuẩn là Việt MBA. Làm CEO hiểu nôm na là có thể làm lãnh tụ xuất sắc cho một quốc gia. Có những trường không chỉ tuyển ứng viên học EMBA không chỉ là trình độ ngôn ngữ tiếng Anh phải hùng biện như một luật sư, hiểu tâm lý người đối diện như một bác sĩ tâm lý mà còn đòi hỏi hình thức bề ngòai phải cao ráo dễ nhìn và thu hút đám đông! Cho nên tôi xin quay lại những gì bạn cần có để có thể KSM cho học mà không tốn xu nào như sau:

1. Khả năng tiếng Anh được cân, đo, đong đếm với Toefl tối thiểu 640/670 on paper hoặc 112/120 iBT. GMAT tối thiểu 760/800.

2. Phải có kinh nghiệm làm việc tối thiểu hơn 7 năm.

3. Bạn phải làm cuộc nghiên cứu những công trình của các giáo sư trong KSM đã và đang nghiên cứu gì? Họ thích thú và đang theo đuổi vấn đề gì là rất quan trọng. Nó sẽ giúp có kinh phí để cho trường bỏ ra tặng bạn đi làm cho họ về các vấn đề này, đồng nghĩa với học bổng của bạn là ở đó. Nếu các vấn đề bạn quan tâm trúng vào 1 vấn đề của trong các giáo sư đang giảng dạy tại KSM là thật tuyệt vời. Nó là tiền đề nhỏ để góp phần bạn chiếm được một chân học bổng khi làm hồ sơ xin học bổng của KSM. Sau đó bạn phải liên hệ với giáo sư đó để trao đổi về vấn đề mà bạn quan tâm và làm một đề cương nghiên cứu thật đúng chuẩn, gửi cho ông/bà ta. Chỉ công việc này thôi, dù bạn có là xuất sắc, tôi cho rằng bạn phải nhọc công ngày đêm đúng nghĩa ít nhất phải 6 tháng!

4. Bạn phải chuẩn bị một CV theo yêu cầu, liệt kê những công trạng bạn đã từng làm sếp. Một thư của sếp bạn và một thư của giáo sư của bạn thật đúng với những gì bạn có và thật hùng hồn, trung thực, không được dối. Đây là khó khăn cho ứng viên ở Việt Nam, vì các giáo sư của Việt Nam khó lòng viết được một bức thư tốt được. Bảng điểm GPA của thời bạn học cử nhân ở Việt Nam phải cỡ >8/10, đặc biệt các môn khoa học xã hội phải thuộc hàng giỏi, xuất sắc. Bạn không thể lấy được học bổng EMBA của KSM mà bảng điểm triết học của bạn thời cử nhân lại ở mức trung bình! Bạn có thể chuyển đổi bảng điểm GPA của Việt Nam theo link này: VEF GPA Convertion table, nhưng nhớ phải ghi chú rõ ràng. Song với sự hiểu biết của người Mỹ trong giai đọan trước 1975 ở miền Nam việc chuyển đổi bảng điểm GPA là cũng không cần thiết.

5. Với 4 điều trên vẫn chưa đủ. Bạn muốn nộp hồ sơ xin học bổng KSM không đơn giản là bạn chỉ nộp hồ sơ và than thở rằng tôi thiếu tiền, không có tiền học thật sướt mướt, hay giáo sư bạn gửi thư nâng bạn lên mây xanh, hay hồ sơ của bạn với quá trình làm việc xuất sắc và khả năng ngọai ngữ thật tuyệt vời, và làm hồ sơ đơn thuần theo kiểu bình thường. Mà bạn phải vào link này của tôi đưa để xem, hiểu và làm theo nó: Leadership Program. Đặc biệt với EMBA essay là một yếu tố cực kỳ quan trọng, vì đã làm lãnh đạo thì phải không chỉ biết viết bài phát biểu, mà phải viết làm sao cho cả nghìn, triệu con tim rung động. Không có một học bổng tòan phần nào mà tặng cho một người chỉ có tài năng khoa học mà không biết làm lãnh đạo để làm thay đổi bộ mặt của trường, đặc biệt học bổng EMBA nói riêng và học bổng ở bậc đại học nói chung.

Nên nhớ đi học sau đại học là đi làm để học, không phải đi học như ở bậc cử nhân. Nhưng nếu một sinh viên cử nhân xuất sắc, thì ngay từ đầu họ cũng là người đi học để làm việc và làm việc ngay trong đại học để lấy kinh nghiệm trong khi học. Nên không ai cho học bổng để cho người xin học bổng EMBA để học, họ chỉ cho học bổng cho người đi học EMBA để làm lợi cho khoa, trường của họ mà thôi. Giỏi mặc kệ, vấn đề giỏi đó có cho họ thấy sự hiệu quả của bạn trong hồ sơ xin học bổng của bạn đem đến cho họ hay không, mới là điều họ quan tâm. Người Mỹ không cho không ai bao giờ! Thậm chí người Mỹ chỉ biết vắt bạn thành một tấm giẻ rách trước khi bạn kiệt sức.

Nếu bạn hòan hảo hết 5 tiêu chuẩn trên, tôi cho rằng bạn đã chiếm đến hơn 50% khả năng nhận học bổng EMBA tại Kellogg School of Management của Northywestern University ở Illinois nước Mỹ. Vấn đề còn lại là kinh phí của nhà trường có đủ để tặng cho bạn hay không mà thôi.

Ngòai cách tự làm xin học bổng trên, còn có 2 con đường để bạn có thể lấy học bổng khác từ nguồn tiền các chính phủ là VEF và 322. Nhưng chương trình VEF ở Việt nam, theo hiểu biết của tôi những năm tới chỉ còn cho khoa học tự nhiên. Còn chương trình 322 của bộ giáo dục chỉ dành riêng cho cán bộ của bộ giáo dục. Tuy vậy, nó vẫn còn ở đây, bạn có thể tham khảo và kiếm đường đến đích, nếu bạn là cán bộ giảng dạy của một trường đại học ở Việt Nam. Ngòai ra, chương trình Full Bright Việt Nam thì dường như chỉ có cho học bổng 9 tháng học ở Mỹ, nhưng không phải cho EMBA, lại càng không phải của Kellogg?

Nếu bạn không đủ để họ quan tâm mỗi năm bỏ ra 102.000USD để ăn, ở, học thì cách còn lại là bạn thuyết phục sếp của bạn bỏ tiền từ công ty bạn ra để bạn ăn học với một hợp đồng thỏa thuận lâu dài. Đó là con đường cuối cùng với những ứng viên Việt Nam.

Nhưng sao lại phải chỉ là Kellogg mà không là một trong top 25 EMBA program của thế giới nhỉ? Hy vọng bài viết này giúp bạn và các bạn khác tìm được hướng cho mình trong vấn đề săn tìm học bổng không chỉ ở KSM. Chúc may mắn và thành công.

Asia Clinic, 13h55' ngày thứ Bảy, 18/9/2010

27 comments:

  1. Cảm ơn anh. Bài viết rất tuyệt. Một chai Blue thôi
    Reply
  2. Chào bác HH,

    Ngày thứ 7 mà bác vẫn ra bài đều đều như ăn gỏi. Bài này thật hay, tựa như có người gãi ngay đúng chổ ngứa cảu bác hay sao ấy ? Bác viết cứ y như bác đã từng search học bổng & đã từng học EMBA Kellogg School.
    Cám ơn bác thật nhiều !
    Tôi đã từng xin học bổng MBA của Univerisity of Sydney và Melbourne University của Úc những năm 1996, họ đều trả lời Toefl phải từ 580 on paper trở lên + GMAT. Nếu >600 là OK rồi.
    Nhân đây, có 1 việc tôi hỏi ý kiến Bác HH & ACE nào hiểu biết rõ vấn đề dưới đây thì xin góp ý giúp.
    Tôi có người em bà con sinh năm 67 (nay 43 tuổi)là BS học YK Huế. Làm việc trong ngành y tại miền Trung 8 năm thì vào SG làm cho các hãng dược phẩm của nước ngoài. Hiện là GĐ của 1 hãng dược phẩm của Mỹ tại SG. Chú này cũng có 2 năm lấy bằng Thạc sỹ y tế cộng đồng tại Thái lan. Về công việc & kinh tế g/đ thuốc dạng trung lưu (có 2 con đang học tiếu học)tạm ổn. Nhưng gần đây, chú thông báo toàn bộ g/đ sẽ đi Canada theo dạng skilled workers. Chú dự định qua đó sẽ thi vào residency (nội trú) để lấy bằng family doctor. Điều này có nghĩa chú phải làm lại tấc cả từ đầu với rất nhiều rủi ro phía trước. Nếu đậu Nội trú, phải thực tập 2 năm nữa mới có chứng chỉ hành nghề Family Doctor (lúc đó đã 47 tuổi rồi). Nếu ko đậu, chú phải làm 1 nghề khác, sẽ vất vả hơn công việc hiện tại rất nhiều.
    Tuy nhiên, nếu thi đậu & hành nghề BS tại Canada, thu nhập ở đó sẽ rất cao, thấy mà choáng.
    Link: http://www.health.gov.bc.ca/msp/legislation/pdf/MSC_Financial_Statement_2009_complete.pdf
    Đành rằng đó là mức thu nhập gross, nếu cho là net chỉ còn 60% của gross income thì cũng tốt quá rồi.
    Xin hỏi bác HH & ACE, cơ hội để thi đậu BS nội trú có cao ko? Các bác có thấy plan này feasible ko ?

    Em cám ơn các bác trước. Have a nice weekend !
    Reply
  3. Dear Nguyen Thanh,

    Canada thì tớ chịu chết. Chỉ có thể hỏi HL hay ai đó. Tớ chỉ chuyên trị ở Mẽo thoai. Nhưng có một điều là tụi Mẽo nó chấp nhận bằng MD của Canada đấy, song bằng của mấy nước khác cũng thi lại như VN thoai. Đặc biệt bằng cử nhân của hệ thống giáo dục theo Anh thì nó bắt phải lấy thêm credits cho đủvì tụi Anh - Úc chỉ dạy cử nhân chỉ có 3 năm?

    Tụi Mẽo thì khỏang 10 năm trở lại đây nó đã hết biên chế dành cho người Việt học lấy tương đương ròai. Nên hầu hết các bạn sang Mẽo phải chuyển thành Registered Nurse (RN) để làm việc. Giai đọan đầu di dân vì nhu cầu người Việt không rành tiếng Anh, nên nó còn cho thi tương đương. Còn bây giờ thì nó đóng cửa ròai. Tớ mà có qua Mỹ tớ cũng giỏi lắm là làm RN không hơn, không kém.

    Hehehe, tớ là thực tế thoai, đã đi du học thì phải bắt nó đưa tiền để học. Không có đưa tiền thì không học. Vì học có sướng đâu? Mà học với tụi Mẽo thì càng khổ hơn trâu cày, ngựa kéo.

    Nice weekend,
    Reply
  4. Hê hê, sao mấy nước xuất thân từ XHCN đề có chung một điểm xuất phát về giáo dục vậy nè bà con? Azerbaijani police detains sellers of fake diploma.

    Huhuhu, Ở Azerbaijani thì có chuyện công an ngăn cản kẻ bán bằng giả. Còn nước mình thì sao? thì sao?
    Reply
  5. Dear Bác HH,

    Cám ơn bác đã phản hồi nhanh quá !

    Hôm nay thứ 7 hình như Bác "thả cửa chuồng" hay sao em nhấn nút 1 phát là thấy nó hiện lên trang liền, ko cần qua cửa kiểm duyệt của bác.
    Đi du học mà lấy học bổng là vua rồi. Nhưng cũng mất thời gian chờ đợi. Nếu mình ngon thì cứ xiền Obama ra mà trị.
    Ở VN làm BS mà qua bển phải làm y tá thì "xuống cấp' quá. E bị sốc, ko làm được đâu. Hê hê !
    Reply
  6. "Mang mang đại mộng trung,
    Duy ngã độc tiên giác"

    Mừng là anh đã thoát khỏi những cuộc tranh luận vô bổ & nguy hiểm :).

    Bài này anh viết cứ như lên đồng. Nhưng theo một nghiên cứu củ chuối của em về 100 CEO số một mọi thời đại do HARVARD BUSINESS REVIEW tổng kết năm 2010, phần lớn chưa có MBA. MBA chỉ giúp anh về phần kỹ năng chứ không thể thổi cho anh "hồn" để có thể trở thành CEO / Nguyên thủ vĩ đại. Vì vậy, anh chị em nào chưa có MBA, đừng tự ti quá, sẽ tự đánh mất cơ hội của mình :).

    Hôm nào khui chai Blue, nhớ hú em một tiếng.
    Reply
  7. Hehehe, hôm nay có 73 lượt các em bé chưa vỡ bọng cứt vào blog của tớ, nhưng chỉ 1 em giả danh vẫn chưa hết tự trọng và không có danh dự tham gia.
    -------------------------------
    Chú S-G,
    Thế giới này làm chủ chỉ có tụi ít học thôi, mấy thằng học nhiều chỉ biết đi làm thuê thôi chú. Đó là chân lý muôn đời, chứ không cần thống kê, thống kiết làm gì cho khổ công.

    Khà khà,

    Tớ
    Reply
  8. À mà nè, chú Huân bên Dân Luận lại thất hứa với tớ một lần nữa rồi. Chú ấy lại đưa bài Nên lo hay nên mừng? của tớ vào mục điểm tin ở DL.

    Tớ đã bảo rồi, tớ một mình viết, một mình sống trong cái ốc đảo này. Tớ không muốn dính máu ăn phần với nhóm này, nhóm nọ. Mong các nhóm/chú/ông/bà... đừng có mà đem bài tớ đi bất cứ nơi đâu, chẳng tốt đẹp gì mà lại phản tác dụng thôi.
    Reply
  9. Đề nghị các bạn nào vào bàn luận thì đọc hết các links tớ chèn vào trước khi bàn luận nhé. Và phải có hiểu biết thì hẵn bàn luận về chuyện này. Không thì nói chuyện bia, rượu và lạc ranbg cũng không sao.

    Còn các bàn luận là mọi người hiểu sai vấn đề thì tớ cho vào sọt rác hết nhen.
    Reply
  10. @ Nguyen Thanh

    Tất cả BS người Việt sang Canada từ 1975-1985 dều lấy dược bằng hành nghề,. Sau 1985, rất khó . Và sau 1990, thì hầu như không có cơ hội hành nghề Y nữa, nếu có chắc chỉ vài người là cùng. Tôi không nghĩ là năm 1975, vì người Việt dến quá dông, nên họ dễ dải cho các Bs Việt Nam lấy bằng hành nghề. Lúc dó Bs họ thiếu nên họ không làm khó thôi. Khi người Việt dến, chính phủ cho tất cả mọi người di học Anh ngữ 6 tháng dể tìm việc làm Trong một gia dình, trừ những ông bà cụ, lớn hơn 60 tuổi, không di học, còn tất cả dều di học ngoại ngữ. Trong gia dình nào cũng có người biết Anh ngữ, vì nếu không làm sao họ di làm ? di học. Nếu cần thì có người di thông dịch dùm cho các cụ này di Bs ngoại quốc. Lúc dó các Bs từ Anh, Pháp, Ý, Úc ... khi sang dều gặp thuận lợi như các Bs từ VN sang. Dến khoảng 78, 79 mới có Bs Viet Nam .Trước dó, da số người Viet di khám Bs ngoại quốc, hoặc một số ít Bs Việt sang dây du học từ trước, ở lại hành nghề không về VN. Một yếu tố quan trọng nữa là da số người chạy dược tháng 4, 75 thuộc các thành phần như sau : Gia dình các quan chức VNCH, SQ Cao Cấp, thương gia, nhân viên các hảng Mỹ, Toà Dại sứ, gia dình các du học sinh tại các nước Mỹ, Pháp, Canada, Úc, Âu châu v.vv Tổng cộng 140 ngàn, và da số thành phần này biết Anh, Pháp. Tôi có thấy một gia dình có dến 9 dứa con cho di du học trước 75.

    Giống như Mỹ, hiện nay các Bs khi sang, da số di học RN. Bằng cấp trong ngành Y, Mỹ và Canada dều công nhận lẩn nhau vì Canada theo y hệt chương trình Y khoa Mỹ, GS trường Y cũng từ Mỹ sang dạy,, có khi dến 50 %. Vì lợi tức các MD cao, nên họ bị dánh thuế dến 1/2 chứ không phải 40 % Có một diều ít ai biết là các Bs Việt di học chuyên khoa xong, nếu không tìm dược việc làm trong nhà thương thì xem như bỏ nghề chuyên khoa. Mở văn phòng khu người da trắng hạng sang, không có một bệnh nhân DA TRẮNG nào mà di Bs người da màu bao giờ dâu. Nếu có ít lắm, làm sao sống nổi. Khi Bs Việt làm trong nhà thương thì dược sự tin cậy, không bị phân biệt. Nếu gặp trường hợp này, Bs Viet dó mở văn phòng nơi chợ VN, là sống thoải mái với cả 200 ngàn một năm. Bệnh nhân của Bs Việt là người dồng hương, Miên, Lào, người Việt gốc Hoa, người Mể, người da trắng ( dân bình dân không phân biệt ).

    Em anh Nguyen Thanh, có thể liên lạc Hội Y sỉ Vietnam Tự Do tại Montreal dể hỏi chi tiết xem sao.
    Reply
  11. anh,

    Vụ này thì em dốt đặc cán mai. Quá tuổi đi học rồi. Con thì nhỏ, chưa hết cái tuổi "biết ăn ngủ, biết học hành" nên chịu.

    Bàn chuyện bia, rượu & lạc rang vậy.

    Em đang ở sân bay, đọc bài này thấy anh có chai Ông già chống gậy (uống quá không biết gậy ở đâu để mà chống đây) nên định hỏi anh có cần mồi gì ở Hà Nội hợp với Scotch hay không. Nếu có ý tưởng gì hay, hú em một tiếng để mang vào.

    Đôi khi kiến thức mình chia xẻ, chỉ có những người cần mới thấy nó quý. Còn những người khác, đối với họ, có thể chưa có ích ở thời điểm này nhưng sẽ tốt với họ ở thời điểm khác. Quan trọng là biết tôn trọng và cảm ơn người viết, nếu có thể. Còn không thì ...

    Chủ nhật vui vẻ nghe anh.

    2v
    Reply
  12. Hà Nội thì từ trước đến giờ tớ chỉ đến đúng 1 tuần ngay những ngày tết 2005 sang 2006 để xem đất nghìn năm văn vật ăn, ở, sống là giữ gìn văn hóa nguồn ra sao. Trong dịp đi đó tớ chỉ nghiền ngẫm về văn hóa chứ không ăn chơi nên không biết gì về các món ăn HN, ngòai hương vị tết.

    Chú thích cái gì thì mang vào cái ấy. Tối thứ năm tuần sau anh em cùng nhậu nhen.

    Khà khà,
    Reply
  13. thứ 5 ok đó anh, em ôm ông già chống gậy xanh theo.
    Reply
  14. Dear Anh HL & bác HH,

    Cám ơn anh HL thật nhiều vì anh trả lời quá chi tiết & tận tâm. Tôi đọc mà như "uống từng lời" của anh. Nhờ có blog anh HH làm nhịp cầu mà những việc cần thiết có người bản địa tư vấn nhiệt tình & hiểu rõ ngọn ngành.

    Thú thực, đây là em ruột của tôi. Nên plan của chú ấy đề ra tôi rất nhiều băn khoăn & lo lắng (AE cùng máu mủ mờ !). Có tụi luật sư của Canada đặt VPĐD tại VN "cò mồi" đi di dân theo dạng này (Skilled workers) nó lấy phí trọn gói nếu đi qua trót lọt đến những # 27.000 USD !!! Hiện nay, nó đã lo cho em tôi đến đoạn gần lấy Visa định cư rồi. nó bảo visa này có giá trị trong 1 năm phải đưa cả g/đ sang hết. Nếu sau thời gian ấy thì ko còn hieu lực. Chú em thì tin tưởng hết ở nó, đã thi IELT được 6.5 Nay đang ôm sách vở "tụng" ngày đêm chờ qua đó thi nội trú. Kế hoạch chú ấy như sau :
    - Sai khi nhận visa,qua Canada trước 1 mình cỡ sau Tết (tháng 2/2011) Vài tháng đưa vợ con qua luôn. Tạm thời trong năm đầu chờ ôn thi nội trú sẽ lấy tiền lời tiết kiệm từ VN gởi sang để sinh sống.
    - Nếu thi đậu vào nội trú sẽ có lương. Nếu thi ko đậu thì làm kỹ thuật viên siêu âm. Vợ làm lặt vặt gì đó.
    Reply
  15. Thật tình cái plan đó nếu đậu nội trú thì cũng vua rồi. Còn làm KTV siêu âm thì lương chắc cũng bằng ở VN thôi (net chắc cũng được 40,000 USD, có phải vậy ko bác HL?) nhưng 2 đứa con được học trường Canada miễn phí cho đến hết phổ thông.

    Tôi chỉ sợ tụi luật sư lừa đưa thông tin sai lệch, đẩy g/đ sang bển, lấy tiền dịch vụ xong "sống chết mặc bây" chú ấy ko được thi nội trú thì khốn.
    Bác HL có thể cho em trang web /địa chỉ mail nào của Hội Y sĩ Vietnam tự do tại Montreal ko ?
    Bác có lời khuyên nào trong trường hợp này? Chân thành cám ơn Bác. chúc bác khỏe !

    P.S : Post nội dung thế này mà blog không chịu, nên phải chẽ ra làm 2 mới gởi đi được. Ko hiểu thế nào !
    Reply
  16. @ Nguyen Thanh

    Em anh nên liên lạc với các diạ chỉ này.

    Hội Y sỹ VN tại Montreal
    http://hysvn.ca/contact/ban-chp-hanh
    Hội Y sỹ VN tại Úc Châu
    http://www.viet-ama.org/archive.htm

    Học tiểu học và trung học không dóng tiền nhưng cũng có trường tư nữa. Tiền lương cho Ultra Sound Technician, X Ray Technician dúng như anh nói. Tôi thấy nhiều Bs Vietnam, chấp nhận bỏ nghề Y khi sang Canada vì họ muốn cho con cái dược học hành tại một nền GD tốt.
    Tôi theo cái links của anh, thấy tiền lương của một Bs Viet Nam ( Họ Nguyễn ) lên dến gần 600 ngàn/ year ( 2009 ). Chắc Bs này hành nghề giải phẩu thẩm mỹ nên mới cao nhu thế. Các tỉnh khác không dược hơn 200 ngàn dâu vì President của Hospital, người bản xứ, chỉ dược khoảng 250 ngàn/year. So sánh lương các Dại Học Mỹ như University of Chicago, nơi GS NBC dạy, mà muốn lọt vô dây dâu phải hạng thường vô nổi, cở NBC thì nó mới thèm nhìn thôi, chỉ 148 ngàn/year. Lương một MD Việt cao hơn mức này. Vì lý do dó mà da số giới trẽ VN dều muốn học Y khoa. Trong cộng dồng người Việt, cậu con trai nào vô dược Y khoa là các nhà có con gái dẹp "target" liền.

    Lương của một TS Toán, tốt nghiệp các trường như Oxford, Cal Tech, M.I.T mà chỉ dược 45 K(ngàn)- 65 K
    ( Theo Forum của sinh viên Cal Tech )
    http://www.princetonreview.com/rankingsbest.aspx

    Open Mc Gill University, nhìn bên tay mặt.
    Out-of-State Tuition: $5,500.00, Dây là một trường thứ xịn, dứng hàng 19 trong World Class Rankings. Năm 2009, Mc Gill có 2 cựu sinh viên, dược giải Nobel. Học phí rất rẽ so với Mỹ, rất nhiều sinh viên Mỹ sang dây học.

    http://www.princetonreview.com/rankingsbest.aspx

    Bài này dành cho Bs HH. Khá lý thú về chương trình liên thông bên VN với một trường Cao Dẳng, lại di cấp bằng Cử Nhân, mà họ chưa dược phép. Một diểm cần nói rõ hơn trong bài viết của tác giả là danh từ Dại Học Công. Tác giả dịch từ Public Universities, nhưng Công dây không có nghĩa là Công Lập dâu, như chính phủ bỏ tiền ra xây cất, chính phủ trả lương cho tất cả GS, nhân viên Dại Học v.vv Chính phủ chỉ phụ giúp cho chi phí từ 23 % dến 25 % budget của Dại Học mà thôi.- nó là Public funded - 75 % còn lại từ các nguồn khác như học phí, tiền dem dầu tư, công ty tư dóng góp v.vv Riêng tỉnh Québec, chính phủ tự hào là họ giúp cho Dại Học nhiều nhất trong các tỉnh. Vì lý do dó học phí tại dây rất rẽ.

    http://dailyvnews.wordpress.com/2010/09/06/n%E1%BB%81n-giao-d%E1%BB%A5c-d%E1%BA%A1i-h%E1%BB%8Dc-t%E1%BA%A1i-canada/
    Reply
  17. Dear Bác HL,

    Tôi lại phải cám ơn anh thêm nữa. Các góp ý của anh rất chân thành & chi tiết. Tôi cảm nhận cái tâm & cái tình của anh trong mỗi câu chữ.

    Tôi sẽ theo đường link của anh để tìm hiểu ngọn ngành sự việc. Đúng vậy, ko thành danh thì cũng thành nhân. Qua Canada, ko làm được ông BS thì làm cái gì đó, hy sinh đời mình để con cái được hưởng 1 nền GD tuyệt với, lại tránh được vấn nạn "lô cốt", ô nhiễm môi trường, TNGT hoành hoành từng ngày từng giờ.

    Bác liệt kê bảng lương của anh tài xứ Mẽo & các nước (đó là lương gross) trừ thuế thu nhập (rất cao, có khi đến 25%) và chi phí thì chẳng còn bi nhiêu, mà phải học "sói trán" mới được như vậy. Ở VN, thu nhập cỡ > 100k Ôbama/năm (tính giá net, như vậy tương đương với # 160K/yr gross bên Mẽo) thì nhiều lắm. Hê hê !
    Thôi thì dành dụm, con cái lớn lên, nếu ko nhận được học bổng du học thì chi ra chút ít để đi học cho bằng chị bằng em. Kể vậy cũng xứng đáng vì chi tiêu cho giáo dục thì chỉ 1 lần, nhưng hưởng cả đời anh nhỉ !

    Chúc anh vui khỏe ! Sau khi liên hệ với cái hội Y sĩ đoàn (anh cho link) có kết quả , em thông báo cho anh rõ.
    Reply
  18. Đây là góp ý chân thành với NT,

    Ở VN và lo cho con cái lấy học bổng để du học hơn là qua xứ người làm gì cho khổ.

    Con cái nó đi, nếu nó muốn ở lại là quyết định của nó. Nó không thích thì nó về. Đừng nên rời bỏ chiến trường đang có đã được gầy dựng vững vàng mà mơ chuyện viễn vông.

    Cuối tuần hạnh phúc,
    Reply
  19. Dear bác Hải,

    Cám ơn góp ý chân tình của bác.

    Nhiều người hay bị "say nắng" nên nhiều lúc rất bốc đồng. Tôi cũng khuyên giải cậu em rất nhiều nhưng xem ra không "xi nhê" gì cả. Giờ mình phải làm cái việc là "em đặt đâu thì anh ngồi đó". Ai cũng bít chỉ 1 người ko bít ?
    Đôi khi tôi nghĩ hay là mìnnh đã già quá rồi nên tính ỳ lớn quá, làm lu mờ tấc cả tính đột phá và sáng tạo của tuổi trẻ ?

    Chúc anh vui khỏe.
    Reply
  20. Dây là tiền lương các MD bên Canada, cách dây vài năm. Bên Canada, ai dược lương hơn 100 K/year, dược xếp vào Elite Group. Một MD Việt như Pathologist trong nhà thương, có 15 năm kinh nghiệm, khoảng 170 ngàn/năm ( Gross ). Nhưng dây chỉ có một chổ,hầu hết MD Việt còn mở phòng mạch tư, hoặc làm thêm trong phòng Lab, như Pathologist xem mẩu tế bào trên lame xem phải ác tính hay không. Thường thường, MD Việt kiếm thêm thu nhập từ phòng mạch tư, khoảng hơn 100 K nữa. Lợi tức họ hơn 250 K/year là chuyện thường. Trong cộng dồng Việt, con gái vô Y khoa thì lại khó lấy chồng, vì không ai muốn nhìn dến.

    http://mdsalaries.blogspot.com/2007/10/canadian-versus-american-physician.html
    Reply
  21. Chuyện ở đi nhiều khi là chuyện ở trời. Tớ thì vẫn thích ở VN làm ăn, muốn nhậu thì nhậu, muốn nghỉ thì nghỉ. Qua xứ người vật lộn khổ vì nhiều lý do:

    1. Phải bắt đầu lại từ đầu.

    2. Khi chuẩn bị xong thì tuổi tác của mình cũng chẳng ai cần mà thuê. Lúc đó phải gầy dựng cơ ngơi riêng thì cũng là lúc sắp xuống lổ. Trong khi ở đây cơ ngơi sự nghiệp công danh đã trải và đang sử dụng trơn tru.

    3. Mình ở VN làm bệ phóng cho con cái nó tung cánh bay vẫn bền chắc hơn mình phải mang cả gia đình vào một cuộc phiêu lưu mới. Trong khi ở VN bây giờ có gì cấm cản mình làm một công dân lương thiện?

    4. Khi con cái nó thành đạt, nó muốn mình ở với nó thì ở, không thì lâu lâu thăm nhau. Cuộc đời có gì là vững bền và bất biến mãi đâu? Tội gì phải lao vào cuộc phiêu lưu và mạo hiểm mà khả năng nắm bắt nó không nằm trong tay mình, trong khi mình không có thời gian để làm lại nếu thất bại?

    Cuối tuần vui vẻ,
    Reply
  22. Bác HH nói dúng. Cho con cái di sang dó học hành, ở lại lấy quốc tịch. Các bác hàng năm sang thăm con, ở vài tháng rồi về là tốt lắm.
    Làm lại từ dầu rất khó khi dã lớn tuổi.
    Reply
  23. Nếu không có bạn nào hỏi về học bổng nữa thì tớ sẽ chuyển đề tài nhen.
    Reply
  24. Thông báo tối nay xơi tái chai Blue Ông già chống gậy nhen.
    Reply
  25. Cảm ơn Bác Hồ Hải về những thông tin rất bổ ích về du học Mỹ.
    Hiện tại cháu đang học đại học năm cuối. Vì một số lý do nên kết quả học tập ở dạng trung bình, mà thực lực thì không phải như vậy.
    Cháu xin được hỏi là: có những cơ hội nào nhận được học bổng sau đại học trong khi kết quả học tấp đại học trung bình ( Trình độ anh văn thì đảm bảo).

    Cháu đang rất phân vân và mong nhận được sự phản hồi từ Bác.

    Chân thành cảm ơn Bác.
    Reply
  26. Dear KAKA,
    Hầu như không có học bổng từ trường đại học, vì GPA, standard tests và Toefl là những yếu tố đầu tiên để được xét ở vòng gửi xe.

    Nếu cháu muốn thì cháu nên tự tìm kiếm tiền tài trợ từ công ty đang làm việc hoặc từ chương trình VEF của chính phủ Việt Nam khi cháu đạt điểm cao về các standard tests và những lời giới thiệu tốt của chủ thuê lao động hoặc các giáo sư đại học.

    Good luck,
    Reply
  27. Dear bác Hồ Hải.
    Cảm ơn bác đã chia sẻ những kinh nghiệm về giáo dục Mỹ.
    Cháu tốt nghiệp ĐH Kinh Tế Quốc Dân, GPA có 7,3 thôi ạ. Nhưng IELTS hay TOEFL cháu khá ok, còn GMAT thì cháu đang ôn để sắp tới thi, gắng lấy khoảng 670+
    Cháu đang có kế hoạch năm tới apply đi học Master tại Đức.
    Nhưng cháu vẫn ấp ủ kế hoạch lớn là đi học Master hoặc MBA ở bên US.
    Khi sang Đức rồi cháu sẽ apply tiếp US, dù có bỏ dở ở Đức mà qua được US cháu cũng quyết làm.
    Không biết với kế hoạch này thì liệu cháu có thể không ạ.
    Mong bác cho cháu vài lời khuyên hữu ích. Thực sự cháu rất thích câu nói của bác là đi du học US thì phải lấy được tiền của chúng nó mà học thì đi, không lấy được thì không đi.
    Reply

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét