Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016

Xứ Lừa chửa bâugiờ có người giầu.


Đọc tấtthẩy Sử Lừa Văn Lừa so-far hiệnhữu, từ Đại Lừa Sử Ký, tới King Lừa Sử Lược, từ Lĩng Nan Chích Wái, tới Mạn Lục Triền Kỳ, các cô thấy ai giầu?
Lừa nghèo thì đôngđúc trậptrùng. Nầu Chử Đồng Tử hai cha con chung khố. Nầu Em Tấm thả ông bống dưới lỗ giếng thơi. Nầu Trương Chi dởhơi. Nầu Trạng Quỳnh khôn vặt.
Lừa giầu thậmchí không có tên, và giầu của bỏn cũng vôngần khiêmtốn. Thường là dững phúông quêmùa, với ít mẫu ruộng phát canh thu tô, rùi dăm bồ thóc cho vay nặng lãi. Everything over. Over.
Nói côngbằng, Văn Lừa có nhắc hai người giầu: Thạch Sùng và Vạn Lịch. Dưng, hehe, cả hai đều cựphú tiếngtăm tít bên Tầu. Mời các cô gúc Shi Chong và Wan Li, nhế các cô (*).
Thôngcảm, Lừa không tưởngtượng nủi mức giầu cỡ ý. Trung Tướng ngờ rầng, trước Bạch Thái Bưởi, chưa Lừa nầu từng mó một thoi vàng.
Khátvọng giầu của Lừa cũng rụtrè nhũnnhặn. Thạch Sanh chỉ yêu quả niêu ăn mãi không hết cơm. Anh Khế chỉ dám may túi ba gang đi nhặt bạc. Dèsẻn cả ướcmơ thì giầu cái dắm (**).
Không vòm kính một cungđiện đếvương. Không thềm hoa một lâuđài quýtộc. Không cổđền cẩmthạch. Không bảovật truyền đời. Lừa xứngđáng Miss Nghèo Universe. No competitor.
Lừa nghèo bởi nhiều nguyêncớ.
Cớ thứ nhất: Lười.
Thằng thì đợi rắn tặng ngọc. Thằng thì chờ chim trộm khế đền xiền. Most thằng mong Bụt hiện ban áo gấm, hay côngchúa lạc đường, hay quangia thua độ. Tuyệt không thằng nầu cầncù quyếtliệt kiểu Ngu Công.
Có Dã Tràng không lười, mùa mùa xe cát, dưng là do tiếc của, chứ không để mần giầu.
Cớ thứ hai: Ghét giầu.
Thằng giầu không độtnhiên phásản, thì cũng bị sét đánh chết nhăn, không bị Vua tịch vốn xung công, thì cũng bị cướp đêm khoắng nhẵn.
Thằng giầu bị khinh hơn cả ănmày đĩđiếm súcvật thầnquynh.
Lừa Motif nó thế hehe.
Khổng Philosophy nó thế hehe.
Cớ thứ ba: Bật Tầu.
Lừa khoái bật Tầu. Tựhào bật Tầu. Vì dững vớvỉn cũng bật bật haha bật bật.
Như vụ Ly Hồ đoạt mão thằng cháu ngoại Gì Trần. Khác chó vụ Uẩn Lý tiếm ngai Đĩnh Lê 10xx. Thầy trò đóng cửa chém nhau xong ai gùi phận nấy lăntăn đéo lấncấn đéo.
Dưng không, mấy thằng Trần mất miếng cậy gốc Tầu Phúc Kiến lủi mẹ qua Quảng Tây cầu Ming Vương vả Ly vài vả.
Thế là can đao khói lửa. Ly tèo. Lợi Lê khángchiến.
Bé như lỗ đít thích bật sếp.
Chột mẹ hai chục niên.
Khángchiến xong sướng đéo gì đâu. Hôm trước gân cổ tuyên Ping Wu Da Gao, thì hôm sau Lợi điều sứ sang Tầu chầu Wu tútsịt, nếu không muốn nó đì vãi trấu.
Sứ nào được đi suông, chầu bằng mõm suông. Cốngvật bắtbuộc:
Mười cặp voi trận.
Mười cốt hổ tươi.
Mười chum ngọc bạch.
Mười hộc vàng mười.
Mười ngàn búp lụa.
Trăm thớt kimgiao.
Trăm ẻm má đào.
Trăm tay thợ cả.
Niên nầu cũng cống, cách chi giầu?

Các cô thử dungoạn Rangun Xứ Miến. Nhìn Chùa Vàng nó mà ngấtngây ngấtngứ. Tường Chùa dính bẩy tấn vàng, vạn vạn kimcương, đá quý bạtngàn vôkể. Mới thấm tủi tôngdật nghèo mấu chó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét